Khác biệt giữa các bản “Đường Trường Sơn”

n (replaced: Kháng Chiến → Kháng chiến, . <ref → .<ref using AWB)
 
[[Tập tin:AAAA.jpg|nhỏ|200px|trái|Sự phát triển của [[vũ khí phòng không]] Quân đội Nhân dân Việt Nam 1965-1972]]
Quân đội Nhân dân Việt Nam đáp trả máy bay Mỹ bằng lực lượng pháo phòng không ngày càng mạnh. Năm 1968, lực lượng này chỉ gồm các pháo khíphòng không cỡ 37-mm và 57-mm dođiều [[rakhiển đa|radar]]thủ điều khiểncông. Năm sau đã xuất hiện súng 85-mm và 100-mm, đếndo [[ra đa|radar]] điều khiển. Đến năm 1972, Mỹ ước tính đường Trường Sơn đã được bảo vệ bởi hơn 1.500 khẩu súngpháo phòng không.<ref>Prados, tr. 313.</ref> Ngày 29 tháng 3 năm 1972, máy bay AC-130 đã bị bắn rơi trong một phi vụ ban đêm bởi tên lửa đất đối không vác vai [[Strela 2|SAM-7]] ở gần [[Seponh|Sê Pôn]].<ref>Prados, tr. 369.</ref>
 
Trong các loại vũ khí bắn phá Trường Sơn, máy bay chiến đấu [[Lockheed AC-130|AC-130 Spectre]] với kính ngắm hồng ngoại và súng 40&nbsp;mm được phía Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đánh giá là hiệu quả nhất, kiểm soát và hạn chế phần nào hoạt động vận tải về đêm,<ref name=autogenerated2 /> phá hủy 2.432 xe tải trong tổng số 4.000 xe bị bom phá trong mùa khô 1970-71.<ref>''Victory in Vietnam'', tr. 262.</ref>
 
Để đối phó với máy bay AC-130, tháng 2 năm 1972, một tuyến "đường kín" dài 800&nbsp;km hoàn thành và bắt đầu đưa vào sử dụng. Trên tuyến này, xe chạy dưới tán rừng già, chạy hoàn toàn vào ban ngày để tránh bị máy bay phát hiện. Xe chạy theo đội hình trung đoàn liền trên toàn tuyến chứ không chạy theo chặng nên thời gian giảm được từ 10 đến 15 ngày. Ban đêm, các đội xe vẫn tiếp tục chở hàng trên "đường hở", kết hợp với việc nghi binh bởi các xe hỏng chạy thật để bẫy AC-130 cho lực lượng phòng không tấn công. Đến tháng 8 năm 1972, chiếc AC-130 thứ hai đã bị bắn rơi bằng tên lửa [[S-75 Dvina|SAM-2]]. Sau vụ này, AC-130 phải lui về hoạt động ở phía Nam đường 9. Tuyến "đường kín" này đã đem lại hai kết quả quan trọng:
 
Ngày 29 tháng 3 năm 1972, máy bay AC-130 đã bị bắn rơi trong một phi vụ ban đêm bởi tên lửa đất đối không [[S-75 Dvina|SAM-2]] ở gần [[Seponh|Sê Pôn]].<ref>Prados, tr. 369.</ref>, 14 phi công Mỹ thiệt mạng. Hai ngày sau, một chiếc AC-130 lại bị quật ngã bởi pháo phòng không 57mm và rơi xuống rừng Trường Sơn, 15 thành viên phi hành đoàn nhảy dù và được giải cứu sau đó. Không quân Mỹ bị mất liên tiếp hai chiếc máy bay đắt đỏ và 14 phi công chỉ trong 2 ngày. Ngày 18/6/1972, bộ đội Việt Nam sử dụng tên lửa vác vai [[Strela 2]] bắn rơi một chiếc AC-130. Sau các vụ này, AC-130 phải lui về hoạt động ở phía Nam đường 9. Tuyến "đường kín" này đã đem lại hai kết quả quan trọng:
 
* Nỗ lực của Mỹ dùng máy bay AC-130 để đánh phá và chặn xe đã bị vô hiệu hóa;