Khác biệt giữa các bản “Đường Trường Sơn”

[[Tập tin:AAAA.jpg|nhỏ|200px|trái|Sự phát triển của [[vũ khí phòng không]] Quân đội Nhân dân Việt Nam 1965-1972]]
Quân đội Nhân dân Việt Nam đáp trả máy bay Mỹ bằng lực lượng pháo phòng không ngày càng mạnh. Năm 1968, lực lượng này chỉ gồm các pháo phòng không cỡ 37-mm và 57-mm điều khiển thủ công. Năm sau đã xuất hiện súng 85-mm và 100-mm do [[ra đa|radar]] điều khiển. Đến năm 1972, Mỹ ước tính đường Trường Sơn đã được bảo vệ bởi hơn 1.500 khẩu pháo phòng không.<ref>Prados, tr. 313.</ref>
 
Ngày 20/7/1971, Sư đoàn Phòng không 377 được Bộ Quốc phòng điều động trực thuộc Bộ tư lệnh Trường Sơn. Bộ cũng bổ sung cho Bộ tư lệnh Trường Sơn thêm 728 khẩu pháo phòng không các loại, 20.000 bộ đội và 15.000 thanh niên xung phong. Chưa bao giờ lực lượng phòng không của Trường Sơn lại hùng hậu như thời kỳ này: Sư đoàn 377 (có 6 trung đoàn) và 12 Trung đoàn cao xạ và tên lửa độc lập. Đó là chưa kể 28 tiểu đoàn pháo cao xạ của 25 Binh trạm Trường Sơn.
 
Trong các loại vũ khí bắn phá Trường Sơn, máy bay chiến đấu [[Lockheed AC-130|AC-130 Spectre]] với kính ngắm hồng ngoại và súng 40&nbsp;mm được phía Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đánh giá là hiệu quả nhất, kiểm soát và hạn chế phần nào hoạt động vận tải về đêm,<ref name=autogenerated2 /> phá hủy 2.432 xe tải trong tổng số 4.000 xe bị bom phá trong mùa khô 1970-71.<ref>''Victory in Vietnam'', tr. 262.</ref>