Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Đồng Khánh”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Đồng Khánh sinh ngày [[12 tháng 1]] năm [[Giáp Tý]], tức ngày [[19 tháng 2]] năm [[1864]] tại [[Huế]]. [[Tên húy]] của ông là '''Nguyễn Phúc Ưng Kỷ''' (阮福膺祺), khi lên ngôi đổi thành '''Nguyễn Phúc Biện''' (阮福昪). Ngoài ra ông còn có tên gọi là '''Chánh Mông''' do vào năm [[1882]], vua [[Tự Đức]] đã lệnh xây cho ông ngôi nhà học gọi là ''Chánh Mông đường'' (正蒙堂).
 
Ông là con trai cả của Kiên Tháiquốc vươngcông [[Nguyễn Phúc Hồng Cai]] (sau tôn phong làm Thuần Nghị Kiên Thái vương, hoàng tử thứ 26 của vua [[Thiệu Trị]]) với bà Chánh phi [[Bùi Thị Thanh]], tên khai sinh là '''Nguyễn Phúc Ưng Thị'''. Vì bác của ông là vua [[Tự Đức]] mắc bệnh không thể có con<ref>[[Đại Nam thực lục]], tập 8, trang 256 (bản điện tử).</ref> nên buộc lòng phải chọn ra các trẻ trong tông thất làm con nuôi để dự phòng sau này có người kế vị. Năm [[1865]], Ưng Thị mới có hai tuổi được vua [[Tự Đức]] nhận làm con nuôi và giao cho bà Nhất giai Thiện phi [[Nguyễn Thị Cẩm]] chăm sóc dạy bảo, đổi tên thành Ưng Đường (về sau khi lên ngôi dùng tên trong kim sách là Biện).<ref name="Nguyễn Phúc Tộc thế phả, trang 377">Nguyễn Phúc Tộc thế phả, trang 377.</ref> Ngày [[11 tháng 1]] năm [[1883]], vua Tự Đức phong cho ông làm Hoàng tử, Kiên Giang quận công.<ref>[[Đại Nam thực lục]], tập 8, trang 649 (bản điện tử).</ref> Trong số các con của Kiên Thái vương sau này có tới ba người được làm vua, là Đồng Khánh, [[Kiến Phúc]] và [[Hàm Nghi]], vì thế có câu rằng:
:''Một nhà sanh đặng ba vua''
:''Vua còn, vua mất, vua thua chạy dài''.<ref>Nguyễn Phúc Tộc thế phả, trang 358.</ref>