Mở trình đơn chính

Các thay đổi

Bổ sung thêm thông tin: lịch sử, màu sắc, cầu thủ,...etc
{{nat fs r player|no=|pos=FW|name=[[Mohammed Fawzi]]|age={{birth date and age|1990|10|23|df=y}}|caps=13|goals=2|club=[[Al Jazira Club|Al Jazira]]|clubnat=UAE|latest=v. {{fb|VEN}}, 16 tháng 10 năm 2018}}
{{nat fs end|background=#0202FF}}
 
== Tổng quát về lịch sử đội tuyển ==
Kể từ khi được thiết lập, đội tuyển bóng đá quốc gia Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (thường gọi tắt là UAE) chọn trắng làm máu áo truyền thống. Các chuyến du đấu thì thường sử dụng bộ màu đỏ cho đến khi có sự thay đổi táo bạo với màu đen xanh vào năm 2019.
 
Khi UAE vừa thành lập được 4 tháng, đội tuyển bóng đá của UAE đã chơi trận quốc tế đầu tiên. Điều kỳ lạ là bóng đá đã nhanh chóng kết mình với cơ cấu đời sống xã hội, và tiếp túc có ảnh hưởng sâu sắc đến thể thao, văn hóa thậm chí chính trị UAE qua những thập kỷ sau đó. Với những bước phát triển không ngừng của đất nước dưới đầu cầu lãnh đạo Sheikh Zayed, đội tuyển bóng đá quốc gia cũng tiến bước theo sát mà không bị bỏ lại.
 
Khởi đầu vào những năm 1970, bao gồm giai đoạn được quản lý bởi Don Revie, đội tuyển vật lộn với thành tích kém cỏi ở các giải đấu, tiêu biểu như Cúp vùng Vịnh 1979. Những năm 80 sau đó bắt đầu cho thấy sự thay đổi trong định hướng. Tại sân vận động mới hoàn thành khi ấy Zayed Sports City, chủ nhà UAE, dưới quyền huấn luyện viên người Iran Heshmat Mohajerani, đã đánh bại Qatar với tỷ số tối thiểu trong một trận đấu Cúp vùng Vịnh 1984 được dự khán bởi Sheikh Zayed. Giành vị trí thứ tư khiêm tốn, nhưng đó là lúc UAE bắt đầu định dạng được mình.
 
UAE luôn có mặt tại các kỳ Cúp vùng Vịnh kể từ kỳ 1972 tổ chức tại Ả Rập Xê Út, nhưng không giành được chiếc cúp vô địch cho đến năm 2007 khi giải được tổ chức trên sân nhà, và lần thứ hai giành danh hiệu tương tự vào năm 2013 tại Bahrain.
 
UAE dự Asian Cup lần đầu năm 1980 tổ chức tại Kuwait, kể từ đó đã tham gia ít nhất 10 kỳ Asian Cup, với thành tích tốt nhất lọt vào chung kết năm 1996 trên sân nhà và chỉ chịu dừng bước trước "người đàn anh" Ả Rập Xê Út sau loạt luân lưu.
 
Gài tên mình trong thư sử vàng của đội tuyển là những cầu thủ: Fahad Khamis, biệt danh "con báo săn", một ngôi sao của Al Wasl, là vua phái lưới giải VĐQG với 166 bàn cũng đã để lại dấu ấn lớn khi còn ở tuyển, "siêu nhân" gác đền Mohsen Musabbeh, được coi là cựu thủ môn hay nhất của UAE. Cựu trung phong của Al Wasl, Zuhair Bakheet và những cầu thủ của Al Ain như Mohammed Omar hay Ismail Matar cũng nổi bật.
 
=== Những sắc sáng rọi xuống thành Roma: đường đến World Cup 1990 ===
Ảnh hưởng bởi sắc màu World Cup 1982 với những cái họ không cần tên của đội tuyển Brazil như Zico, Socrates, Falcao, Eder và Junior, "Tây Ban Nha 82" trở thành nguồn cảm hứng và hình mẫu cho nhiều cầu thủ trong đội hình UAE tại World Cup 1990.
 
Năm 1984, Carlos Alberto Parreira bắt tay vào công việc nâng cấp đội tuyển UAE. Không có chút kinh nhiệm nào cho chiến dịch vòng loại World Cup, ấy vậy mà ở lần đầu tiên, Parreira vẫn hướng mục tiêu World Cup 1986 tại Mexico cho đội tuyển mình dẫn dắt. Bàn thua cay nhiệt phút bút giờ trước Iraq đã phá hủy giấc mơ này. Trong The Lights of Rome, Parreira nói về việc “đưa các cầu thủ hoàn hồn trở lại”.
 
Cho đến thời điểm chiến dịch vòng loại kỳ 1990 bắt đầu, Parreira đã đi xa, được thay thế bởi một người Brazil khác, là Mario Zagalo.
 
Lần này độ thử thách cao hơn và những học trò của Zagalo sẽ phải "giải quyết" những Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út, Qatar, Triều Tiên và Trung Quốc để đến với Ý. Ít cổ động viên tin tưởng việc vượt qua vòng loại và truyền thông thì càng không tin. Báo chí chuyên trang thể thao chôn vùi tin tức về tuyển và không có đội ngũ bình luận của UAE nào có mặt tại Singapore để tường thuật trận đội nhà mở màn chiến dịch vòng loại.
 
Nhưng một trận ngược dòng khó tin trước Trung Quốc sau đó, đã làm sống dậy cả UAE. Những cầu thủ UAE rồi cũng được gặp mặt những Maradona, van Basten và Matthaus. Những cầu thủ có vinh dự đó là những Adnan Talyani, Muhsin Musabah, Abdulqadir Hassan, Fahad và Nasser Khamees, cặp sinh đôi Meer, Abdulrahman Al Haddad cùng những người bạn Ali Thani và Khalid Ismail. Điền tên vào bảng D cũng với những Tây Đức, Nam Tư và Colombia, họ toàn thua, thủng lưới 11 bàn và gỡ gạc 2 bàn, với bàn đầu tiên ghi vào lưới Tây Đức do công của Khalid Ismail. Tất cả thành viên đội hình chơi ở Singapore và Italy sau đó đều sinh ra đời trước khi 7 tiểu vương quốc Ả Rập ven vùng Vịnh hợp nhất vào ngày 2 tháng 12 năm 1971.
 
== Các trận gần đây và sắp tới ==
24

lần sửa đổi