Khác biệt giữa các bản “Đoàn Diên Khánh”

n
không có tóm lược sửa đổi
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
n
| weapons = Cây nạng
}}
'''Đoàn Diên Khánh''' là nhân vật trong tiểu thuyết [[Thiên long bát bộ]] của [[Kim Dung]]. Nguyên là thái tử nước [[Đại Lý]]. Là con của Thượng Đức Hoàng đế Đoàn Liêm Nghĩa và là anh họ của [[Đoàn Thọ Huy]] (Thượng Minh Đế), [[Đoàn Chính Minh]] (Bảo Định Đế) và [[Đoàn Chính Thuần]] (Trấn Nam Vương), đồng thời là cha đẻ của [[Đoàn Dự]].
 
Bị kẻ phản loạn Dương Nghĩa Trinh lật đổ nhưng may mắn trốn được, về sau luyện thành võ công, giết hết kẻ thù, trở thành Ác Quán Mãn Doanh (kẻ ác nhất thiên hạ), thu nạp thêm [[Diệp Nhị Nương]], [[Nam Hải Ngạc Thần]], [[Vân Trung Hạc]] làm vây cánh, lập ra Tứ Đại Ác Nhân.<br/>
 
==Trước khi trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nhân==
Từ [[Nam Hải]] trở về, trên đường [[Đông Quảng]], Đoàn Diên Khánh bị kẻ thù vây đánh. Tuy giết hết được kẻ địch nhưng chính mình bị trọng thương: gãy hai chân, trên người vô số vết thương bị dòi bọ, ruồi bâu, cổ họng bị cắt không còn nói được.<br/>
Đoàn Diên Khánh cố gắng lết đến [[chùa Thiên Long]], cầu cứu [[Khô Vinh]] đại sư (chủ trì [[chùa Thiên Long]], chú ruột mình) nhưng không được vì [[Khô Vinh]] đại sư đang xuất định.
 
Đoàn Diên Khánh dù biết đó là một người phụ nữ bị chồng phụ bạc nhưng vẫn tự an ủi mình rằng đấy là Bạch Y Quan Âm hiện ra, sau này mình sẽ có phúc làm vua.
 
Đoàn Diên Khánh lấy cành cây làm nạng chống, đi dưỡng thương, rồi luyện công, giết sạch kẻ thù, thủ đoạn tàn ác, nhẫn tâm đến mức được người ta phong làm Ác Quán Mãn Doanh (Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nhân).
==Sau khi trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Ác Nhân==
Đoàn Diên Khánh mấy lần trở lại [[Đại Lý]], mưu tính việc đoạt ngôi nhưng không được vì [[Đoàn Chính Minh]] hiền hậu, nhân từ, được lòng dân.<br/>
Sau này, Đoàn Diên Khánh mưu tính việc hãm hại Đoàn gia bằng cách bắt [[Đoàn Dự]], [[Mộc Uyển Thanh]] nhôtnhốt chung vào một phòng ở Vạn Kiếp Cốc, lại cho uống xuân dược Âm Dương Hòa Hợp Tán. Đoàn Diên Khánh còn mời nhiều nhân vật trên giang hồ đến xem cảnh anh em [[Đoàn Dự]], [[Mộc Uyển Thanh]] loạn luân nhằm biêu riếurếu nhà họ Đoàn.
 
Âm mưu thất bại, vô tình gặp sứ giả [[Nhất Phẩm Đường]] ở [[Tây Hạ]] đang tuyển người võ công cao cường, Đoàn Diên Khánh dẫn [[Diệp Nhị Nương]], [[Nhạc Lão Tam]], [[Vân Trung Hạc]] gia nhập.
 
Trong lần giải thế cờ Trân Lung kì cục của [[Vô Nhai Tử]], Đoàn Diên Khánh suýt bị [[Đinh Xuân Thu]] làm tảutẩu hỏa nhập ma. May có [[Hư Trúc]] xông vào đánh một nước, vô tình cứu được Đoàn Diên Khánh nên Đoàn Diên Khánh âm thầm chỉ [[Hư Trúc]] cách phá thế cờ này.
 
Cuối truyện, Đoàn Diên Khánh bắt [[Đoàn Chính Thuần]] cùng các người tình của ông ([[Đao Bạch Phượng]], [[Tần Hồng Miên]], [[Nguyễn Tinh Trúc]], [[Cam Bảo Bảo]]), cùng với [[Mộ Dung Phục]] định ép [[Đoàn Chính Thuần]] nhường ngôi vua nhưng không thành.
[[Đao Bạch Phượng]] tiết lộ thân thế của [[Đoàn Dự]] cho Đoàn Diên Khánh. Đoàn Diên Khánh biết [[Đoàn Dự]] là con của mình, thầm mừng trong lòng. Biết con mình rồi sẽ được lên ngai vàng thì không còn muốn làm vua nữa bèn bỏ đi, ẩn tích giang hồ.
 
Gã ăn mày Đoàn Diên Khánh đã thụ hưởng hạnh phúc trời cho, cái hạnh phúc mà gã chẳng bao giờ dám mơ tới. Gã không biết người áo trắng, tóc dài đến với mình, ân ái với mình là ai. Nhưng gã đã nghe bà đọc bốn câu thơ đó khi ân ái với gã. Vâng, kếtKết quả của chuyện tình bên đường đó là một cậu quý tử ra đời: Đoàn Dự. Vậy thì, Đoàn Dự chỉ là con hờ của Đoàn Chính Thuần. Mà quả thật, Đoàn Chính Thuần có thể do tội phong lưu bị trời phạt nên dù qua lại với không biết bao người đàn bà vẫn không có duyên sinh con trai. Sau này trước khi chết, Đao Bạch Phụng mới đọc bốn câu thơ bí hiểm đó cho Đoàn Diên Khánh nghe để Đoàn Diên Khánh nhận ra con mình. Và còn kề tai dặn nhỏ Đoàn Dự: "Vương cô nương, Mộc cô nương, Chung cô nương... ngươi thích ai, cứ lấy người đó". Nói cách khác, giữa Đoàn Dự và ba vị cô nương kia chỉ là anh em đường huynh, đường muội. Và họ có quyền lấy nhau, luật pháp và luân lý không hề cấm cản. Họ cùng chung họ Đoàn ở Vân Nam hết ráo!.
 
== Phim ảnh ==
28

lần sửa đổi