Khác biệt giữa các bản “Hưng Hoá Tồn Tưởng”

không có tóm lược sửa đổi
(AlphamaEditor, Executed time: 00:00:02.0451117 using AWB)
Thiền '''Hưng Hóa Tồn Tưởng''' (tiếng Trung: 興化存奬, tiếng Nhật:Kōke Zonshō, 830-888) là [[Thiềnthiền|Thiền Sư]] [[Trung Quốc]] sống vào thời [[Hậu Đường]], đệ tử đắc pháp của [[Thiền sư|Thiền Sư]] [[Lâm Tế Nghĩa Huyền|Lâm]] {{Infobox religious biography|background=#FFD068|color=white|name=Hưng Hóa Tồn Tưởng <br />興化存奬|image=[[Tập tin:Thiền Sư Hưng Hóa Tồn Tưởng.jpg|200px]]|caption=|birth name=|alias=|dharma name=|birth_date=830|birth_place=|death_date=888|death_place=|religion=|school=[[Lâm Tế Tông]]|lineage=|title=[[Thiền sư]]|teacher=[[Lâm Tế Nghĩa Huyền]]|predecessor=[[Lâm Tế Nghĩa Huyền]]|successor=[[Nam Viện Huệ Ngung]]|students=[[Nam Viện Huệ Ngung]]}}[[Lâm Tế Nghĩa Huyền|Tế Nghĩa Huyền]]. Sư nổi tiếng với việc biên soạn tập Lâm Tế Ngữ Lục, dòng truyền thừa [[Lâm Tế tông|Lâm Tế Tông]] của sư là dòng chính nên sư còn được tôn làm Nhị Tổ của [[Lâm Tế tông|Tông Lâm Tế]]. Sư có môn đệ đắc pháp là [[Thiền sư|Thiền Sư]] [[Nam Viện Huệ Ngung]](南院慧顒).
 
== Cơ Duyênduyên ==
Sư họ Khổng (孔), quê ở vùng Khuyết Lí (闕里), Trung Quốc.
 
Sư xuất gia, rồi đến tham vấn, làm thị giả dưới hội của [[Thiền sư|Thiền Sư]] [[Lâm Tế Nghĩa Huyền]](臨濟義玄), Đếnđến khi Lâm Tế tịch, sư vẫn chưa triệt ngộ.
 
Ở hội của [[Thiền sư]] [[Tam Thánh Huệ Nhiên]] (三聖慧然), Sư làm Thủthủ toạ, thường nói: Ta nhắm phương Nam đi hành cước, một phen gặp được đầu gậy, mà chẳng từng tìm ra một người hội Phật pháp. Tam Thánh nghe được nói: Ngươi đủ con mắt gì mà nói thế ấy? Sư liền hét. Tam Thánh nói: Phải là ngươi mới được. Thiền Sư Ðại Giác nghe chuyện này mong có ngày gặp sư để thử tài.
 
Sau sư đến làm Việnviện Chủchủ dưới hội của Thiền Ngụy Phủ Đại Giác (một đệ tử đắc pháp khác của Lâm tế), rồi được triệt ngộ. Công án ghi lại như sau:<blockquote>Một hôm Thiền Sư Đại Giác hỏi:Viện chủ! Ta nghe ông nói: Nhắm phương Nam đi hành cước, một phen gặp được đầu gậy, mà chẳng từng tìm ra một người hội Phật pháp, ông y cứ vào đạo gì mà nói như thế? Sư liền hét, Ðại Giác liền đánh, Sư lại hét, Ðại Giác lại đánh.
 
Hôm sau, Sư đi ngang qua pháp đường, Ðại Giác gọi: Viện chủ, ta vẫn còn nghi hai tiếng hét của ông hôm qua. Sư lại hét, Ðại Giác lại đánh. Sư lại hét, Ðại Giác lại đánh. Sư bèn nói: Tôi ở chỗ sư huynh Tam Thánh học được câu khách chủ, nay bị sư huynh bẻ gẫy rồi, xin cho tôi pháp môn an lạc. Ðại Giác bảo: Cái gã mù, đến trong ấy đã chịu thua, cổi áo nạp ra đánh đòn một trận.Ngay đây, Sư ngộ được chổ Lâm Tế ngày trước bị Hoàng Bá cho ăn 3 lần gậy.</blockquote>Sư đến trụ trì tại Hưng Hóa Tự (興化寺) ở Ngụy Phủ (魏府) và tuyên xướng tông phong của mình. Và từng hiệu đính bản Lâm Tế Lục (臨濟錄).
Sư có để lại cuốn Hưng Hoá Tồn Tưởng Thiền sư ngữ lục(興化存獎禪師語錄) Cũng gọi Hưng hóa ngữ lục, Quảng tế đại sư ngữ lục(1 quyển), được ấn hành vào năm Vĩnh Lạc nhà Minh. được thu vào Cổ tôn túc ngữ lục quyển 5 trong Vạn tục tạng tập 118. Nội dung gồm có: Cơ duyên vấn đáp giữa sư và Thiền Sư Nghĩa huyền, lời đối đáp giữ sư và vua Trang tông đời Hậu Đường, Pháp ngữ khai đường thị chúng ở chùa Hưng hóa. Ngoài ra, ở cuối quyển có chép thêm bài kí nói về tháp của thiền sư Lâm tế Nghĩa Huyền do sư hiệu đính.
 
== Pháp Ngữngữ ==
<nowiki>''</nowiki>Sư thượng đường, niêm hương: Một cây hương này vốn vì huynh Tam Thánh, Tam Thánh đối với ta rất ít ỏi; vốn vì huynh Đại Giác, Đại Giác đối với ta rất dư dật; chẳng bằng cúng dường Tiêntiên sư Lâm Tế.<nowiki>''</nowiki>
 
<nowiki>''</nowiki>Sư dạy chúng: Ta chỉ nghe ngoài hành lang hét, ở giá sau cũng hét. Các ông chớ có hét mù, hét loạn, dù cho hét được Hưng Hóa bay đến trụ trong giữa trời, lại phải rơi xuống tắt thở, đợi Hưng Hóa tỉnh lại sẽ bảo ông "chưa hiện tại". Vì cớ sao? Ta chưa từng nhằm trong màn lụa đỏ để chân châu, với những người các ông hét loạn trong hư không để làm gì?<nowiki>''</nowiki>