Khác biệt giữa các bản “Thang độ cứng Mohs”

không có tóm lược sửa đổi
'''Thang đo độ cứng Mohs''' đặc trưng cho tính chất chống lại vết trầy xước trên những [[khoáng vật]] khác nhau dựa trên tính chất: khoáng vật có độ cứng lớn hơn sẽ làm trầy khoáng vật có độ cứng nhỏ hơn. Nó được sáng chế vào năm [[1812]] do nhà khoáng vật học [[người Đức]] [[Friedrich Mohs]] đưa ra vào năm [[1812]] và là một trong những thang đo độ cứng trong khoa học.
 
Mohs dựa trên mười loại khoáng vật đã có sẵn, ngoại trừ [[kim cương]]. [[Độ cứng]] của vật liệu được đo bằng cách tìm hai loại vật liệu mà nó có thể làm trầy được và bị làm trầy. Ví dụ: nếu một vật liệu nào đó bị [[apatiteapatit]] (có độ cứng là 5) làm trầy xước nhưng không bị làm trầy bởi đá [[flouriteflourit]] (có độ cứng là 4), thì độ cứng trong thang Mohs sẽ là 4.,5.
 
Thang đo độ cứng Mohs là một thang độ cứng tương đối. Nếu như [[corundum]] (độ cứng là 9) chỉ có độ cứng gấp đôi [[topaz]] (độ cứng là 8) thì [[kim cương]] (độ cứng là 10) lại có độ cứng gấp 4 lần [[corundum]].
19.003

lần sửa đổi