Khác biệt giữa các bản “Cao Hoan”

n
Lấy cớ Cần vương của Hiếu Trang đế, [[Hột Đậu Lăng Bột Phán]] từ phía bắc đánh Thái Nguyên. Nhĩ Chu Triệu không đối phó nổi, nhân đó, Hoan thuyết phục Triệu giao cho Hoan thống lĩnh hàng quân của Cát Vinh khi trước giúp mình chống Bột Phán. Bột Phán cuối cùng bị giết. Với quân mã trong tay, Hoan dẫn quân vượt núi Thái Hàng kéo sang phía đông lên [[Hà Bắc (Trung Quốc)|Hà Bắc]], tách mình khỏi vòng ảnh hưởng của họ Nhĩ Chu.<ref name="bacsu">[[Bắc sử]], Quyển 6: Tề bản kỷ Thượng đệ lục.</ref>
 
Lúc ấy, nội bộ họ Nhĩ Chu có nhiều bất hòa. Cao Hoan bấy giờ sinh lòng muốn thảo phạt họ Nhĩ Chu. Hoan thu phục anh em [[Cao Cán (Nam Bắc triều)|Cao CánCàn]], [[Cao Ngao Tào|Cao Ngang]], bấy giờ đang làm tướng cướp ở [[Sơn Đông]], sau cát cứ khu vực Tín Đô rất có thanh thế, nhằm phát triển thế lực quân phiệt. Để tăng thêm vây cánh, Nhĩ Chu Triệu không nghe theo lời [[Mộ Dung Thiệu Tông]], kết nghĩa huynh đệ với Cao Hoan. Hoan cũng vờ vịt nhận lời, nhằm làm Triệu lơ là phòng bị.<ref name="bactethu"/>
Nhĩ Chu Độ Luật cùng với Nhĩ Chu Thế Long, [[Nhĩ Chu Ngạn Bá]], Nhĩ Chu Trọng Viễn, ở Lạc Dương cùng hợp nhau phế ngôi Nguyên Diệp, lập Quảng Lăng vương Nguyên Cung, tức [[Ngụy Tiết Mẫn đế]], hoặc Tiền Phế đế. Để lấy lòng Cao Hoan, Độ Luật phong Hoan làm Bột Hải vương, nhưng Hoan cự tuyệt.