Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Cao Phong Nguyên Diệu”

n
→‎Hành trạng: replaced: : → : (6) using AWB
Không có tóm lược sửa đổi
n (→‎Hành trạng: replaced: : → : (6) using AWB)
Sư đến pháp hội của Tổ sư [[Tuyết Nham Tổ Khâm]] để nhập chúng tu thiền. Biết Sư là bậc Long tượng sẽ phát dương quang đại cho thiền lâm sau này, nên Tổ sư đặc biệt chú ý giáo hoá. Mấy lần, Sư vừa mở miệng chưa kịp tham vấn đã bị Tổ sư Tuyết Nham đánh một gậy rồi đuổi ra, nhân khi đọc được bài “''Chơn tán''” của Đệ Thập Tổ sư [[Ngũ Tổ Pháp Diễn|Pháp Diễn]], Sư lãnh ngộ được yếu chỉ của việc bị đánh một gậy trên nên càng chú tâm hầu cận với Tổ sư Tuyết Nham.
 
Một hôm, Tổ sư hỏi : “''Đất trời bao la, ông có thể làm chủ được không ?''”
 
Sư thưa : “''Dạ được !'' ”.
 
Tổ sư lại hỏi : “''Lúc nằm mộng, ông làm chủ được không ?”''
 
Sư thưa : “''Dạ được !'' ”.
 
Tổ sư hỏi tiếp : “''Vậy chính ngay lúc ngủ say, không mộng, không tưởng, không thấy, không nghe thì chủ nhân ông ở chỗ nào ?''”
 
Sư không đáp được, liền xin vào núi Long Tu quán xét suốt 5 năm. Đến năm Kỷ Tỵ (1269), nhân hôm nọ, người bạn đồng tu bên cạnh làm rơi chiếc gối xuống đất, Sư chợt nghe thấy tiếng động này liền bỗng nhiên triệt ngộ và thuyết kệ :
 
Chốn cũ người xưa vẫn còn đây