Khác biệt giữa các bản “CFM International LEAP”

không có tóm lược sửa đổi
== Phát triển ==
LEAP<ref>{{Chú thích web|url=http://www.cfmaeroengines.com/engines/leap#history|tựa đề=LEAP History|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref> kết hợp các công nghệ mà CFM đã phát triển như một phần của chương trình mua lại công nghệ LEAP56, mà CFM đã ra mắt năm 2005<ref>{{Chú thích web|url=http://www.cfm56.com/press/news/cfm+laying+the+technology+foundation+for+the+future/131?|tựa đề=CFM International|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=https://www.webcitation.org/5zfPtiqcA?url=http://www.cfm56.com/press/news/cfm%20laying%20the%20technology%20foundation%20for%20the%20future/131#|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Động cơ được chính thức ra mắt với tên LEAP-X vào ngày 13 tháng 7 năm 2008<ref name=":1" />. Nó được dự định là một sự kế thừa cho CFM56-5B và CFM56-7B.
 
Năm 2009, [[Hãng COMAC|COMAC]] đã chọn động cơ LEAP cho máy bay [[Comac C919]]<ref>{{Chú thích web|url=http://www.flightglobal.com/news/articles/cfm-international-to-provide-engines-for-comacs-c919-336414|tựa đề=Flight Global|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Máy bay đã được bắt đầu thử nghiệm vào năm 2016<ref>{{Chú thích web|url=http://www.flightglobal.com/news/articles/cfm-to-finish-leap-core-testing-by-mid-may-341200|tựa đề=Flight Global|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Tổng cộng, 28 động cơ thử nghiệm sẽ được CFM sử dụng để đạt được chứng nhận động cơ và 32 động cơ khác sẽ được Airbus, Boeing và COMAC sử dụng cho các chương trình thử nghiệm và chứng nhận máy bay<ref>{{Chú thích web|url=http://www.cfmaeroengines.com/press/cfm-launches-a-new-era-as-first-leap-engine-begins-ground-testing/713|tựa đề=CFM International|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref><ref>{{Chú thích web|url=http://www.flightglobal.com/news/articles/first-leap-powered-a320neo-moved-to-flight-test-team-411466/|tựa đề=Flight Global|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Động cơ đầu tiên bước vào chương trình thử nghiệm đã đạt và duy trì lực đẩy 33.000 lbf (150 kN), cần thiết để đáp ứng mức công suất cao nhất cho dòng Airbus A321neo. Mẫu động cơ tương tự cuối cùng đạt lực đẩy 35.000 lbf (160 kN) khi chạy thử nghiệm<ref name=":0" />.
 
Ngày 6 tháng 10 năm 2014, [[General Electric]] đã thực hiện chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của động cơ LEAP-1C, tại Victorville, California, với động cơ được gắn trên máy bay thử nghiệm bay Boeing 747 của công ty. Phiên bản LEAP-1C có hệ thống thổi ngược được trang bị vòng chữ O thay thế cho cửa 2 mảnh. Hệ thống thổi ngược được triển khai bằng phương pháp trượt vòng chữ O, giảm lực cản do thiết kế cũ gây ra và cải thiện hiệu quả<ref>{{Chú thích web|url=http://aviationweek.com/commercial-aviation/cfm-marks-40th-anniversary-leap-1-flight-test|tựa đề=Aviation Week & Space Technology. p. 40|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Vào tháng 4 năm 2015, đã có báo cáo rằng mẫu LEAP-1B đang bị thiếu hụt tới 5% mức giảm tiêu thụ nhiên liệu được hứa hẹn<ref>{{Chú thích web|url=http://www.postandcourier.com/article/20150419/PC05/150419367/1177/engine-problems-aren-x2019-t-propulsion-south-carolina-x2019-s-problem|tựa đề=LEAP-1B|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. Nó đã nhận được phê duyệt [[ETOPS]] 180 phút từ Cơ quan Hàng không Liên bang Hoa Kỳ và Cơ quan An toàn Hàng không Châu Âu vào ngày 19 tháng 6 năm 2017<ref>{{Chú thích web|url=https://www.cfmaeroengines.com/press-articles/leap-engines-awarded-180-minute-etops-certification/|tựa đề=CFM International|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>.
 
=== Đặt hàng ===
Vào ngày 20 tháng 7 năm 2011, [[American Airlines]] thông báo rằng họ đã lên kế hoạch mua 100 máy bay [[Boeing 737]] có động cơ LEAP-1B. Dự án đã được Boeing phê duyệt vào ngày 30 tháng 8 năm 2011 với tên [[Boeing 737 MAX]]<ref>{{Chú thích web|url=https://www.forbes.com/sites/afontevecchia/2011/08/30/boeing-confirms-duopoly-with-airbus-by-announcing-re-engining-of-737/|tựa đề=Forbes|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>. [[Southwest Airlines]] là khách hàng đầu tiên của dòng 737 MAX với đơn đặt hàng 150 máy bay.
 
[[CFM International]] cung cấp hỗ trợ cho động cơ và ký hợp đồng 15 năm cho Giờ bay với [[Loong Air]] cho 20 động cơ LEAP-1A với giá 333 triệu USD, tương đương 3039 USD mỗi động cơ mỗi ngày, trái ngược với 138 triệu USD cho 17 động cơ CFM International CFM56 trong 12 năm hoặc 1852 USD mỗi động cơ mỗi ngày. Vì một số động cơ A320neo cho Tập đoàn [[All Nippon Airways]] của Nhật Bản cũng đã được đặt hàng vào năm 2014, có khả năng sẽ chọn động cơ LEAP.
 
Trong năm 2016 CFM đã có 1.801 đơn đặt hàng, đơn hàng LEAP chưa bàn giao ở mức hơn 12.200 động cơ với hơn 170 tỷ USD theo giá niêm yết. Đầu năm 2018, số lượng đặt hàng ở mức 14500 động cơ, với 59% thị phần của thị trường A320neo cho khách hàng quyết định vì nó có lợi thế lớn hơn so với 18% về tỷ lệ sử dụng Pratt & Whitney PW1000G.
 
Đến tháng 7 năm 2018, trong 8 năm, LEAP đã có 16.300 động cơ được đặt hàng và bán trong khi có 35.000 động cơ CFM56 đã được bán. Số lượng động cơ LEAP được sản xuất trong 5 năm đã vượt mức số lượng động cơ CFM56 được sản xuất trong 25 năm. Nó là động cơ phản lực được đặt hàng nhiều thứ hai sau dòng CFM56 đã 44 năm tuổi. Thị phần động cơ A320neo của LEAP là 58,6% trong khi một phần ba số máy bay chưa chọn động cơ, trong khi dòng CFM56 chiếm tới 60% thị phần của thị trường A320ceo<ref>{{Chú thích web|url=https://www.flightglobal.com/news/articles/farnborough-cfm-looks-to-another-leap-forward-at-fa-450029/|tựa đề=Flight Global|tác giả=|họ=|tên=|ngày=|website=|url lưu trữ=|ngày lưu trữ=|url hỏng=|ngày truy cập=}}</ref>.
 
=== Sản xuất ===
Năm 2016,
 
== Tham khảo ==
148

lần sửa đổi