Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Định lý Apollonius”

n
→‎top: replaced: tam giác → tam giác (3) using AWB
n (→‎top: replaced: tam giác → tam giác (3) using AWB)
[[Hình:Apollonius' theorem.svg||nhỏ|phải|250px|Minh họa hình học về định lý đường trung tuyến: Lục + Lam = Đỏ]]
 
'''Định lý Apollonius''' là định lý [[hình học phẳng]] nói về mối quan hệ giữa độ dài đường trung tuyến trong [[tam giác]] và độ dài của các cạnh [[tam giác]]. Đây là một [[định lý cổ điển]] dược phát hiện bởi nhà toán học [[Apollonius của Perga]] ([[255 TCN]]-[[170 TCN]]) vào khoảng năm [[200 TCN]].
 
Với [[tam giác]] ''ABC'', và ''AD'' là [[đường trung tuyến]] ta có:
:<math>AB^2 + AC^2 = 2(AD^2+BD^2).\,</math>
 
Định lý về đường trung tuyến của Apollonius là trường hợp đặc biệt của [[định lý Stewart]]. Khi [[tam giác]] là một [[tam giác]] vuông định lý sẽ suy biến thành [[Định lý Pytago]].
==Chứng minh==
[[Hình:ApolloniusTheoremProof.svg|thumb|right|250px|Định lý Apollonius về đường trung tuyến]]