Khác biệt giữa các bản “Minh Mạng”

n
clean up, replaced: → (9) using AWB
(Đã lùi lại sửa đổi 58726666 của 6characters (thảo luận))
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động Lùi sửa Sửa đổi di động nâng cao
n (clean up, replaced: → (9) using AWB)
| tôn giáo = [[Nho giáo]]
}}
'''Minh Mạng''' ([[chữ Hán]]: 明命 [[25 tháng 5]] năm [[1791]] – [[20 tháng 1]] năm [[1841]]) hay '''Minh Mệnh,''' là vị [[hoàng đế]] thứ hai của [[nhà Nguyễn|Hoàng triều Nguyễn]] nước [[Các tên gọi của nước Việt Nam|Đại Nam]]. Ông trị vì từ năm [[1820]] đến khi qua đời, được truy tôn miếu hiệu là '''Nguyễn Thánh Tổ''' (阮聖祖). Tuy có một số chính sách sai lầm hạn chế, song giới sử gia đương đại vẫn đánh giá Minh Mạng là vị vua kiệt xuất nhất của Hoàng triều [[Nhà Nguyễn]].
 
Trong 21 năm trị nước, Minh Mạng ban bố hàng loạt [[đổi mới|cải cách]] về nội trị. Ông đổi tên nước [[Việt Nam]] thành [[Đại Nam]], lập thêm [[Nội các]] và [[Cơ mật viện]] ở [[cố đô Huế|Huế]], bãi bỏ chức Tổng trấn [[Hà Nội|Bắc thành]] và [[Gia Định thành]], đổi trấn thành tỉnh, củng cố chế độ lưu quan ở miền núi. [[Quân đội nhà Nguyễn|Quân đội]] cũng được xây dựng hùng mạnh. Minh Mạng còn cử quan đôn đốc khai hoang ở ven biển [[Bắc Kỳ|Bắc kỳ]] và [[Nam Kỳ|Nam kỳ]]. Ngoài ra, ông rất quan tâm đến việc duy trì nền khoa cử [[Nho giáo]], năm [[1822]] ông mở lại các kì [[thi Hội]], [[thi Đình]] ở kinh đô để tuyển chọn nhân tài. Ông nghiêm cấm truyền bá [[kitô giáo|đạo Cơ Đốc]] vì cho rằng đó là thứ tà đạo làm băng hoại truyền thống dân tộc. Về đối ngoại, Minh Mạng không đưa ra cải cách nào, ông tiếp tục duy trì chính sách của [[Gia Long]]: tự cô lập, khước từ mọi giao lưu với [[phương Tây]], cấm người dân buôn bán với ngoại quốc, khiến [[Đại Nam]] dần tụt hậu do không tiếp thu được các thành tựu mới về khoa học kỹ thuật.
Mặc dù có nhiều đình thần phản đối (đặc biệt là [[Nguyễn Văn Thành]]) nhưng vua [[Gia Long]] vẫn quyết định chọn Nguyễn Phúc Đảm làm người kế vị. Hoàng tử Đảm vốn là người hay bài xích đạo Gia Tô và không có cảm tình với người Pháp – tư tưởng này giống với Gia Long. Năm [[1815]], Nguyễn Phúc Đảm được phong [[Thái tử|Hoàng thái tử]] và từ đó sống ở điện Thanh Hòa để quen với việc trị nước.
 
Theo ý kiến của các nhà nghiên cứu Nguyễn Phan Quang, Đặng Việt Thủy và Đặng Thành Trung, [[Minh Mạng]] là người được [[Gia Long]] lựa chọn truyền ngôi, không chỉ vì năng lực mà còn vì hy vọng gửi gắm vào ông thực hiện chính sách thoát khỏi ảnh hưởng và âm mưu áp chế của người Pháp,<ref>Nguyễn Phan Quang, sách đã dẫn, tr. 662.</ref><ref>Đặng Việt Thủy; Đặng Thành Trung, sách đã dẫn, tr. 287-288.</ref> bởi khi còn sống, Gia Long đã chịu ơn người Pháp và không thể ra mặt giải quyết những mâu thuẫn nhằm thoát khỏi ảnh hưởng đó.<ref>Nguyễn Phan Quang, sách đã dẫn, tr. 665.</ref>
 
==Trị vì đất nước==
!Con cái
|-
|Nhất Giai Thần Phi
|Thuận Đức
Tá Thiên Nhân Hoàng Hậu
|sinh 6 hoàng nam, 2 hoàng nữ
|-
| rowspan="2" |Lục Giai Tiệp
|Tĩnh Nhu
|[[Lê Thị Ái]]
|sinh 2 hoàng nam, 3 hoàng nữ
|-
| rowspan="7" |Thất Giai Quý Nhân
|
|[[Lương Thị Nguyện]]
|Nguyễn Thị Trường
|
|Cẩm y giáo úy Nguyễn Hữu Trạc
|sinh 3 hoàng nam, 1 hoàng nữ
|-
|sinh 2 hoàng nam, 1 hoàng nữ
|-
| rowspan="2" |Bát Giai Mĩ Nhân
|
|[[Nguyễn Thị Bân]]
|sinh 1 hoàng nữ
|-
| rowspan="8" |Cửu Giai Tài Nhân
|
|Đinh Thị Nghĩa
|Nguyễn Thị Tính
|
|Binh bộ tham tri Nguyễn Công Tiệp
|sinh 1 hoàng nam
|-
|Nguyễn Thị Xuân
|
|Gia Định chánh đội Nguyễn Văn Châu
|sinh 1 hoàng nam, 1 hoàng nữ
|-