Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Mật Vân Viên Ngộ”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Sư là người chủ trương khôi phục lại thủ thuật tiếp dẫn người học đặc biệt của [[Lâm Tế tông|Tông Lâm Tế]] là đánh (bổng) và hét (hát) vốn là phương tiện giúp người học đạo nhanh chóng khai ngộ và rất thịnh hành dưới thời của Khai tổ [[Lâm Tế Nghĩa Huyền]] nhưng qua các triều đại sau dần phai mờ. Qua việc sử dụng đánh hét để dạy đệ tử, sư trở nên nổi tiếng và được coi là vị Thiền sư nghiêm khắc và xuất sắc dưới thời đó.
 
Ngoài ra, sư cũng nổi bật qua việc trùng tu lại ngôi Thiên Đồng Cảnh Đức Thiền Tự- ngôi đại danh thắng và là một trong các ngôi Thiền viện tổ đình [[Thiền tông]] lâu đời của Trung Quốc và có diện tích khárất rộng (45000hiện nay diện tích tổng thể là 7.640.000 m2, diện tích xây dựng là 28.800 m2). Trước khi sư đến trụ trì tại ngôi chùa này thì nơi đây từng nhiều lần chịu nhiều sự đổ nát từ nạn binh đao, hỏa hoạn, lũ lụt. Năm 1638, sư trùng tu tổng thể toàn bộ ngôi chùa này, xây dựng thêm nhiều điện đường quy mô lớn và rất có kết cấu. Tăng chúng đến đây tham học hơn 1000 người, cư sĩ, phật tử đến hỏi đạo rất đông. Ngôi tổ đình này từ đó đến nay thuộc Thiền Lâm Tế chính tông.
 
Ngoài việc dạy Thiền cho các Thiền tăng, sư cũng chú trọng đến việc dạy Thiền cho các vị nữ tu, ni sư và trong những vị nữ tu này có người ngộ đạo và được sư truyền pháp, điển hình như Thiền sư ni Trượng Tuyết Thông Túy, Thạch Kỳ Thông Vân... Những vị nữ tu này về sau trở thành những thiền sư ni nổi tiếng theo cách giáo hóa riêng của họ.
Người dùng vô danh