Khác biệt giữa các bản “Bàng Đức”

n (r2.7.1) (Bot: Thêm ar:دي بانغ)
Năm 219, Hầu Âm, Vệ Khai nổi dậy chống lại Tào Tháo ở huyện Uyển. Tào Tháo phong Tào Nhân là Chinh Nam tướng quân, Bàng Đức làm Chinh Tây đô tiên phong, dẫn quân bản bộ hợp với Tào Nhân cùng vây đánh huyện Uyển, chém Âm, Khai, rồi xuôi Nam đóng quân ở Phàn thành, tấn công Quan Vũ.
 
:''Tam Quốc diễn nghĩa'' chép là Vu Cấm cùng với Bàng Đức khởi bảy đạo quân tiến đánh [[Quan Vũ]] giải vây Phàn Thành.
 
Các tướng ở Phàn thành thấy anh họ của Bàng Đức ở Hán Trung<ref>Nguỵ lược chép rằng anh họ của Đức tên là Bàng Nhu, bấy giờHán Trung phục vụ đất[[Lưu Thục.</ref>Bị]], đều nghi ngờ về lòng trung thành của ông.
 
Ông đã khẵng khái tuyên bố:<ref>Tam Quốc chí, Bàng Đức truyện, quyển 18</ref>
}}
 
Sau đó Bàng Đức thân chinh cùng với Quan Vũ giao chiến, ông dùng cung tên bắn trúng vào tay trái làm Quan Vũ bị thương. Tào Nhân ra lệnh cho Bàng Đức đóng quân cách phía bắc Phàn Thành mười dặm, gặp lúc trời đổ mưa lớn hơn mười ngày, nước sông Hán dâng lớn, dưới chân Phàn Thành đất bằng sâu năm sáu trượng, Bàng Đức cùng chư tướng tránh nước ngập ở trên đê.
 
Tào Nhân ra lệnh cho Bàng Đức đóng quân cách phía bắc Phàn Thành mười dặm, gặp lúc trời đổ mưa lớn hơn mười ngày, nước sông Hán dâng lớn, dưới chân Phàn Thành đất bằng sâu năm sáu trượng, Bàng Đức cùng chư tướng tránh nước ngập ở trên đê.
 
Quan Vũ nhân cơ hội đó chỉ huy thủy quân dùng thuyền đến tập kích, lính ở trên thuyền lớn bốn bề cùng bắn tên lên trên đê. Bàng Đức tuy không mặc áo giáp che tên, nhưng thân thủ phi phàm nên tên không bắn trúng.
Sau cùng Bàng Đức bị Quan Vũ sai đem chém đầu, ông mất năm 39 tuổi.
 
:Tam Quốc diễn nghĩa cho biết, Quan Vũ dùng kế thủy công khiến quân Ngụy đại bại, Bàng Đức bị bắt. Do ông không đầu hàng nên bị chém đầu.
 
Tào Tháo nghe tin rất đau xót, khóc rỏ nước mắt, rồi phong cho hai con của Bàng Đức làm Liệt hầu. Tào Phi lên tức vương vị, liền sai người tới mộ Bàng Đức ban cho thuỵ hiệu, có chiếu sách rằng<ref>Tam Quốc chí, Bàng Đức truyện, quyển 18</ref>:
{{tin nhắn|
Trước kia [[Tiên Chẩn]] bị giết mất đầu, Vương Trục đâm cổ tự vẫn, bỏ thân tuẫn tiết, đời xưa đã ngợi khen. Nghĩ rằng sự quả cảm cương nghị của quân hầu đã sáng rõ, việc vong thân vì quốc nạn đã thành danh, nổi tiếng đương thời, nghĩa cao sánh với tiền nhân, quả nhân thương xót lắm, nay ban cho thuỵ là Tráng hầu."
}}
LạiTào Tháo ban cho bốn người con của Bàng Đức (trong đó có Bàng Hội) tước Quan nội hầu, đều được thực ấp trăm hộ. Bàng Hội có phong độ dũng liệt của cha, làm quan đến chức Trung uý tướng quân, tước Liệt hầu.
 
== Phần mộ của Bàng Đức ==
61.882

lần sửa đổi