Khác biệt giữa các bản “Vô minh”

n
bo.
n (bo.)
'''Vô minh''' (zh. 無明, sa. ''avidyā'', pi. ''avijjā'', bo. ''ma rig-pa'' མ་རིག་པ་) chỉ sự u mê, không hiểu [[Tứ diệu đế]], [[Tam bảo]] (sa. ''triratna'') và nguyên lí [[Nghiệp]] (sa. ''karma''). Vô minh là yếu tố đầu tiên trong nguyên lí [[Duyên khởi]] với mười hai nhân duyên (sa. ''pratītya-samutpāda''), là những nguyên nhân làm con người vướng trong [[Luân hồi]] (sa. ''saṃsāra''). Vô minh cũng là một trong ba ô nhiễm, [[Tam lậu]] (sa. ''āsrava''), một trong ba [[phiền não]] (sa. ''kleśa'') và khâu cuối cùng của mười trói buộc ([[Thập triền]], sa. ''saṃyojana'').
 
Vô minh dược xem là gốc của mọi bất thiện trong thế gian và cũng là một đặc tính của [[Khổ]] (sa. ''duḥkha''). Ðó là tình trạng tâm thức không thấy sự vật "như nó là" ([[Như thật tri kiến]]), cho ảo giác là sự thật và vì vậy sinh ra khổ. Vô minh sinh [[Ái]] (sa. ''tṛṣṇā'') và đó là yếu tố cơ bản sinh ra sự tái sinh. Theo quan điểm [[Ðại thừa]], vì vô minh mà từ tính Không (sa. ''śūnyatā'') thoắt sinh ra hiện tượng, làm cho người còn mê lầm tưởng lầm đó là sự thật và không thấy tự tính (si).
4.718

lần sửa đổi