Khác biệt giữa các bản “Đây thôn Vĩ Dạ”

không có tóm lược sửa đổi
'''''Đây thôn Vĩ Dạ''''' là [[Thơ|bài thơ]] do thi sĩ [[Hàn Mặc Tử]] sáng tác vào khoảng năm 1938, in lần đầu trong tập ''Thơ Điên'' (về sau đổi tên thành ''Đau thương'').
Hiện nay, [[Thơ|bài thơ]] này được nhiều người cho là ''"một kiệt tác của Hàn Mặc Tử và cũng là một trong những thi phẩm xuất sắc của thơ [[Việt Nam]] hiện đại''."''<ref>''Ngữ văn 11'' (Tập 2), Nhà xuất bản Giáo dục, 2008, tr. 40, và ''Ngữ văn 11'' (nâng cao, Tập 2), Nhà xuất bản Giáo dục, 2007, tr, 46.</ref>.
 
==Hoàn cảnh sáng tác==
'''ĐâyBài thôn Vĩ Dạ''',thơ lúc đầu có tên là '''Ở đây thôn Vĩ '''. Theo một số tài liệu, bài thơ được gợi cảm hứng từ mối tình của Hàn Mặc Tử với một cô gái vốn quê ở thôn [[Vĩ Dạ ]].<ref>Thôn Vĩ tức thôn Vĩ Dạ (nay thuộc phường [[Vỹ Dạ]], [[Huế]]). Từ gốc là Vĩ Dã (葦 - vĩ: lau, 野 - dã: cánh đồng) nằm ở ngoại vi thành phố Huế, bên bờ [[sông Hương]]. Trước kia, nơi đây có nhiều vườn tược rất xinh xắn, nên thơ; là nơi cư ngụ của nhiều vương hầu, quý tộc, danh sĩ thời trước. ''Vĩ'' được viết ''i'' ngắn, vì theo cách viết trong sách giáo khoa ''Ngữ văn'' đang hiện hành. Và theo [[Lê Quý Đôn]], thì thôn Vỹ Dạ thời các [[chúa Nguyễn]] ở [[thế kỷ 18]], là đất của hai làng Vỹ Dã thượng và Vỹ Dã hạ thuộc tổng Vỹ Dã (hay Vỹ Dạ), huyện Hương Trà, phủ Triệu Phong, xứ Thuận Hóa (''Phủ biên tạp lục'', trang 79).</ref>.
 
Theo Nguyễn Bá Tín, em ruột nhà thơ [[Hàn Mặc Tử]]<ref name="thanh_nien" /> {{cquote|Năm 1938, Hoàng Cúc nhận được hung tin nói trên từ Hoàng Tùng Ngâm. Nàng chuẩn bị một số tiền định gửi cho Hàn Mặc Tử uống thuốc nhưng không dám gửi. Nàng bèn gửi cho Hàn Mặc Tử một bức ảnh chụp cảnh nàng mặc áo lụa dài trắng đứng dưới vòm cây xanh mát. Nhận được ảnh, Hàn Mặc Tử rất vui. Chàng liền làm ngay bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ gửi ra Huế cho Hoàng Cúc...|||}}
 
 
GS. [[Nguyễn Đăng Mạnh]] cho biết:''<ref>Theo thư của Kim Cúc gửi nhà thơ [[Quách Tấn]] đề ngày 15 [[tháng 4]] năm [[1971]].</ref><ref>Theo ''Văn học 11'', Nhà xuất bản Giáo dục, 2000, tr. 145.</ref>''{{cquote|Hồi làm nhân viên ở sở đạc điền Quy Nhơn, Hàn Mặc Tử có thầm yêu trộm nhớ đơn phương một cô gái người Huế tên là Hoàng Thị Kim Cúc, con ông chủ sở. Một thời gian sau, nhà thơ vào Sài Gòn làm báo, khi trở lại Quy Nhơn thì cô gái đã theo gia đình về Vĩ Dạ (Huế). Một buổi kia, cô Cúc do sự gợi ý của một người em thúc bá, bạn của Hàn Mặc Tử, gửi vào cho nhà thơ một tấm bưu ảnh chụp một phong cảnh sông nước có thuyền và bến, kèm theo mấy lời thăm hỏi để an ủi nhà thơ lúc này đã mắc hiểm nghèo (Bệnh phong).
|accessdate=2008-28-08}}</ref>.
 
*''Đây thôn Vĩ Dạ'' là [[Thơ|bài thơ]] nhẹ nhàng nhất của Hàn Mặc Tử trong tập ''Thơ Điên''. Bởi lúc này, chàng đang trong thời kỳ bệnh tật, đau đớn điên cuồng cả thể xác lẫn tâm hồn. Thơ của chàng luôn luôn là những gào thét uất hận, nghẹn ngào...<ref name="thanh_nien">{{chú thích báo
|url=http://www1.thanhnien.com.vn/Vanhoa/2005/4/4/78099.tno
|title=Hàn Mặc Tử - nhà thơ có số phận kỳ lạ - Kỳ 5: Đây thôn Vỹ Dạ - bài thơ nhiều ẩn số
|accessdate=2008-28-08}}</ref>
*''Đây thôn Vĩ Dạ'' đang đẹp đẽ là thế, trọn vẹn là thế, bỗng bị xé lẻ ra một gió, một mây, một trăng, một thi nhân thả hồn ôm bóng một giai nhân...để rồi cuối cùng hoài nghi, hỏi người mà như tự vấn: "Ai biết tình ai có đậm đà?". Vậy chẳng phải đó là một thế giới hài hòa và đẹp, nhưng cũng thật mong manh, được thụ cảm bởi một nhà thơ mang trong mình một căn bệnh quái ác, giữa lúc tuổi còn quá trẻ, còn quá tha thiết với cõi đời? <ref>Lược theo Văn Giá, ''Thêm một lần cầm trên tay "Mùa xuân chín"'' trong Bình văn, Nhà xuất bản Giáo dục, 1997, tr. 40.</ref>.
*Qua bài thơ trên, tên tuổi Hàn Mặc Tử gắn liền với thôn Vỹ, thôn Vỹ gắn liền với [[Huế|Cố đô]], tất cả gắn liền làm một... Hàn Mặc Tử tả "Huế đẹp, Huế thơ" qua thôn Vỹ Dạ. Dưới ngòi bút của ông, [[Vĩ Dạ|Vỹ Dạ]] trở nên đẹp đẽ thơ mộng lạ thường... Dưới cái nhìn của Hàn Mặc Tử, cảnh vật dù có tầm thường nhỏ bé đến đâu, cũng trở nên có hồn, sinh động, lớn lao mang sắc hương diệu kỳ như một phép lạ, đẹp và thơ mộng đến nỗi ai cũng muốn về thăm một lần... "Đây thôn Vĩ Dạ" đầy ngập tình yêu, ánh sáng và tiếng thầm, hay nói một cách khác, tình yêu ánh sáng và tiếng thầm đã phối hợp với nhau để làm nên sự kỳ diệu cho "Đây thôn Vĩ Dạ" cũng như cho toàn bộ tác phẩm của [[Hàn Mặc Tử]] về mặt bút pháp...<ref>Vinh Hồ - {{chú thích báo
|url=http://chimviet.free.fr/19/vhol050.htm
|title=Vài nét chân dung Hàn Mặc Tử, Nhà thơ thiên tài của Việt Nam
|accessdate=2008-28-08}}</ref>.
 
*Thơ Hàn Mặc Tử là hiện tượng phức tạp, không dễ thống nhất trong cách thẩm định và cắt nghĩa. "Đây thôn Vĩ Dạ" là bài thơ như vậy... Nhìn tổng thể, bài thơ có sự di chuyển tăng dần về phía cuối. Từ cõi thực chìm dần vào cõi mộng. Ngay từ đầu, cảnh và người thôn Vĩ cùng hiện ra như một hình dung trong mơ ước; đến khổ thứ hai đã tràn đầy mộng ảo, sang khổ thứ ba mộng toàn phần... Vì là sản phẩm của một trạng thái mơ, nên giữa các khổ thơ có vẻ "đầu ngô, mình sở", không tuân theo lô-gíc nào cả. Nó phi lô-gíc bề mặt, nó đồng hiện và đột hiện. Nhưng nó có [[lô–gíc]] chiều sâu: tiếng của một tình yêu tuyệt vọng, thảng thốt và đau đớn...''<ref>Theo Nguyễn Đăng Mạnh, {{chú thích báo |url= |title= ''Cẩm nang ôn luyện Môn Văn'', tr. 181 |publisher=Nhà xuất bản Đại học Quốc gia Hà Nội |date=2001 |accessdate=}}</ref>.
 
== Nội dung ==
 
==Phổ biến trong nghệ thuật ==
Cho đến nay, bài thơ ''Đây thôn Vĩ Dạ'' đã được ít nhất 6 [[nhạc sĩ]] phổ nhạc, đó là [[Phạm Duy]], [[Hoàng Thanh Tâm]], [[Phan Huỳnh Điểu]], [[Võ Tá Hân]], [[Khúc Dương (nhạc sĩ)|Khúc Dương]], [[Phan Mạnh Quỳnh]]..
 
Bài thơ này cũng là một nguồn cảm hứng cho nhiều nhà thơ đời sau sáng tác thơ văn về [[Vĩ Dạ|thôn Vỹ]] và [[Huế]], như bài ''Thương về miền Trung'' ([[Duy Khánh]])''.''
 
==ThônChú Vĩ hiện naythích ==
{{chính|Vĩ Dạ}}
<gallery>
Hình:Nang hang cau.jpg|Nắng hàng cau thôn Vĩ.
Hình:Dinh lang Vi Da.jpg|Đình làng Vĩ Dạ.
</gallery>
 
==Chú thích==
{{Tham khảo|2}}