Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Xuân nhật hữu cảm”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
{{Thiếu nguồn gốc}}
 
'''Xuân nhật hữu cảm I, II (春日有感)''' là hai bài thơ của [[Trần Quang Khải]], được viết vào thời [[văn học Việt Nam thời Trần|nhà Trần]]. Hiện còn hai bản lưu truyền của [[Ngô Tất Tố]]. {{ref|NTTa}} Bài thứ nhất đại ý nói [[mùa xuân]], một người đóng chặt cửa, ngồi nhìn mưa bụi bay trên [[hoa mai]], nghĩ đến ba phần ngày xuân đà bỏ phí hết hai, nay năm mươi biết sức đã suy, nhưng hào khí ngày nào vẫn còn, dùng vào chi hơn là đè ngọn [[Gió đông|gió Đông]] mà làm một bài [[thơ]]. Bài thứ hai nói cảnh đêm [[Mùa xuân|xuân]] gần tàn, dưới bóng [[Trăng|trăng mờ]] thấy hơi lành lạnh [[Gió|ngọn gió]] đưa đến, sáng ra mấy chùm bông [[liễu]] trên không bay lạc vào gác, vài [[Trúc|cành trúc]] đập vào hiên như muốn quấy rầy giấc ngủ, xa xa hình như đang [[mưa]], trong gió đưa lại hơi mát làm mọi sự tươi tỉnh. Người sực nhớ giật mình, thấy mình không còn xuân trẻ, nay chỉ có ba chén [[rượu]] giải sầu, nhưng khi say cầm vỗ lại thanh [[gươm]] thời trẻ, thấy nhớ ngọn [[núi]] xưa nơi đã tung hoành một thời.
 
{{văn học Việt Nam}}