Khác biệt giữa các bản “Chợ Khau Vai”

(→‎Nguồn gốc: Bổ sung)
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
Khi đôi trai gái chia tay nhau, họ đã cắt máu thề: Dù không lấy được nhau nhưng mỗi năm, cứ đến ngày 27/3 họ lại lên Khau Vai hát cho nhau nghe, kể với nhau những thầm kín ấp ủ trong lòng trong suốt một năm xa nhau. Họ tâm tình, ca hát hết đêm rồi đến hết đêm hôm sau rồi lại trở về với cuộc sống ngày thường. Ngày cuối cùng của cuộc đời, họ lại đến với nhau. Họ tìm đến gốc cây rừng và ngồi bên hòn đá thề năm xưa, ôm chặt nhau cùng đi vào [[cõi vĩnh hằng]]. Họ ra đi cũng đúng vào ngày 27/3- ngày mà năm nào họ quyết định chia tay. Dân làng đã dựng hai [[miếu]] thờ là "miếu Bà" và "miếu Ông" ngay chính nơi họ mất để tưởng nhớ về mối tình trai gái
<ref>{{chú thích web|title=Tháng Tư về chợ tình Khau Vai - phiên chợ mùa Xuân |url=http://www.vietnamplus.vn/Home/Thang-Tu-ve-cho-tinh-Khau-Vai--phien-cho-mua-Xuan/20124/134563.vnplus |publisher=Thông tấn xã Việt Nam}}</ref>
 
==Đối với người Hmong==
Chợ tình Khau Vai của người Mông.
Chuyện kể rằng: ngày ấy, không nhớ là năm nào hay bao giờ, có một đôi trai gái yêu nhau nhưng bị cha mẹ ngăn cấm, đôi trai gái ấy biết chẳng chống lại được tục lệ hà khắc nên rủ nhau đến mỏm đá tai mèo nơi chợ tình Khau Vai bây giờ để gieo mình tự vẫn. Hồn thiêng của họ cứ lẩn khuất nơi đó khóc than ai oán….Để giúp oan hồn được giải thoát, thầy cúng của người Mông phải đến đây làm lễ… Từ đó, cứ đến ngày này là bà con người Mông lại về đây họp chợ. Chợ hầu như chả bán gì mà chỉ là nơi để các đôi uyên ương xưa từng lỡ dở về đây hò hẹn, tình tự. Vợ người này có thể đến hốc đá riêng để ngủ với chồng của nhà khác. Tất cả mọi người đểu chả ai ghen tuông với ai cả. Một năm có một lần như thế để họ được tự nguyện hóa giải hết mọi mong chờ, khát khao…, rồi ai lại về nhà nấy, tiếp tục cuộc sống thường nhật.
 
Theo tiến sĩ Bàn Tuấn Năm. Năm ấy, cụ ông Mã Văn Sủng đến chợ từ rất sớm. Ông chờ bà cụ từ chiều hôm trước đến tận sáng hôm sau mà vẫn không thấy bà đến chợ. Thương tình bà cụ bán nước mới nói cho cụ biết “Bà cụ đã mất từ trong năm rồi ông ạ”. Nghe vậy, cụ ông Mã Văn Sủng lẳng lặng đi mua một chai rượu và đôi giày về đặt vào trong hốc đá để cúng hồn người tình. Cúng xong, ông đập vỡ chai rượu tưới vào hốc đá, nơi ông bà đã bao năm cùng tình tự. Phần còn lại, ông tưới lên đầu của mình rồi khóc rằng: KHAU VAI ƠI – TỪ NAY TA KHÔNG ĐẾN NỮA.
Đó là một tục lệ không chỉ văn minh mà còn rất NGƯỜI của người Mông xưa và nay, hiếm có dân tộc nào trên thế giới tìm được thứ văn minh đỉnh cao như họ.
 
==Xem thêm==
12

lần sửa đổi