Khác biệt giữa các bản “Cuộc đàn áp Pháp Luân Công”

n
không có tóm lược sửa đổi
n
'''Cuộc đàn áp Pháp Luân Công''' đề cập đến chiến dịch được khởi xướng bởi [[Đảng Cộng sản Trung Quốc]] đối với các học viên [[Pháp Luân Công]] kể từ tháng 7 năm 1999, nhằm mục tiêu loại bỏ môn tập này khỏi nước [[Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa]]. Theo [[Tổ chức Ân xá Quốc tế]], nó bao gồm một chiến dịch tuyên truyền nhiều mặt.<ref name="CRS2006">{{chú thích web| url = http://fpc.state.gov/documents/organization/67820.pdf | title = Báo cáo CRS cho Quốc hội: Trung Quốc và Pháp Luân Công | publisher=[[Vụ nghiên cứu Quốc hội]] | author=Thomas Lum | date = Ngày 25 tháng 4 năm 2006|format=PDF}}</ref> một chương trình cưỡng bức chuyển hóa tư tưởng và cải tạo giáo dục, và một loạt những biện pháp cưỡng chế ngoài vòng pháp luật như bắt giữ tùy tiện, [[cưỡng bức lao động]], [[tra tấn]] thể xác<ref name="Amnesty1" />
 
Pháp Luân Công là một môn khí công kết hợp các bài tập di chuyển chậm và thiền với một triết lý luân lý tập trung vào các nguyên lý chân, thiện, nhẫn. Người sáng lập môn phái này là ông [[Lý Hồng Chí]], người đã giới thiệu nó cho công chúng vào tháng 5 năm 1992 tại [[Trường Xuân, Cát Lâm|Trường Xuân]], [[Cát Lâm]]. Sau một giai đoạn tăng trưởng nhanh chóng vào những năm 90, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát động chiến dịch "tiêu diệt" Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999.{{sfn|Spiegel|2002}}
 
Một cơ quan ngoài hiến pháp có tên là Văn phòng 6-10 đã được tạo ra để thực hiện chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công.<ref name=CECC2008>Congressional-Executive Commission on China (ngày 31 tháng 10 năm 2008) [http://www.cecc.gov/publications/annual-reports/2008-annual-report ‘Annual Report 2008’] Retrieved ngày 24 tháng 12 năm 2013.</ref> Chính quyền huy động bộ máy truyền thông nhà nước, tư pháp, cảnh sát, quân đội, hệ thống giáo dục, gia đình và nơi làm việc chống lại tổ chức này<ref name=wildgrass>{{chú thích sách|last=Johnson|first=Ian|title=Wild Grass: Three Portraits of Change in Modern China|year=2005|publisher=Vintage|location=New York, NY|isbn=0375719199|url=https://www.amazon.com/Wild-Grass-Portraits-Change-Modern/dp/0375719199}}</ref>. Chiến dịch này được thúc đẩy bằng việc tuyên truyền rộng rãi thông qua truyền hình, báo chí, đài phát thanh và internet.<ref name="Leung"/> Có những báo cáo về việc tra tấn có hệ thống,<ref name=heretical/><ref name=breaking>{{chú thích báo|author=Philip Pan and John Pomfret|title=Torture is Breaking Falun Gong|newspaper= Washington Post|date= ngày 5 tháng 8 năm 2001| url=http://faluninfo.net/article/566/ | accessdate=ngày 10 tháng 4 năm 2012 }}</ref> cầm tù bất hợp pháp, lao động cưỡng bức, thu hoạch nội tạng<ref name=orgharv>[[David Kilgour]], [[David Matas]] (ngày 6 tháng 7 năm 2006, revised ngày 31 tháng 1 năm 2007) [http://organharvestinvestigation.net An Independent Investigation into Allegations of Organ Harvesting of Falun Gong Practitioners in China] (free in 22 languages) organharvestinvestigation.net</ref> và các biện pháp lăng mạ tâm thần, với mục đích rõ ràng là ép buộc các học viên phải từ bỏ lòng tin vào Pháp Luân Công.{{sfn|Spiegel|2002}}
==Bối cảnh==
 
Ngài Lý Hồng Chí giới thiệu Pháp Luân Công cho công chúng vào ngày 13 tháng 5 năm 1992, tại Trường Xuân, tỉnh [[Cát Lâm]].<ref name="Ownbyfuture3">David Ownby, ''[https://books.google.com/books?id=Bwqkwx4SWS0C&printsec=frontcover&dq=ownby+falun&client=firefox-a&cd=1#v=onepage&q=&f=false Falun Gong and the Future of China],'' (Oxford University Press, 2008), ISBN 978-0-19-532905-6.</ref> Vài tháng sau, vào tháng 9 năm 1992, Pháp Luân Công đã được thừa nhận là một môn phái khí công dưới sự quản lý của ''Hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc'' của nhà nước (HNKKT). Ông đã được công nhận là một bậc thầy khí công, và được phép dạy thựctruyền hànhdạy khí công của mình trên toàn quốc.<ref name="Ownby (2003)">David Ownby, "The Falun Gong in the New World".</ref> Giống như nhiều thầy khí công vào thời điểm đó, Lý sư phụ đã đi diễn thuyếtgiảng vòng quanh các thành phố lớn ở Trung Quốc 1992-1994 để truyền dạy thực hành Pháp Luân Công. Ông đã được trao tặng một số giải thưởng của các tổ chức chính phủ Trung Quốc.<ref name="pennyharrold3">Benjamin Penny, [http://www.nla.gov.au/grants/haroldwhite/papers/bpenny.html The Past, Present, and Future of Falun Gong], Lecture given at the National Library of Australia, 2001.</ref><ref name="Zfl">[http://www.trinity.edu/rnadeau/Chinese%20Religions/Li%20Hongzhi.htm A Short Biography of Mr. Li Hongzhi], PRC law and Government v. 32 no. 6 (November/December 1999) p.&nbsp;14–23 [[ISSN]]&nbsp;[//www.worldcat.org/search?fq=x0:jrnl&q=n2:0009-4609 0009-4609]</ref><ref>Zeng, Jennifer.</ref>
 
Theo David Ownby, Giáo sư Lịch sử và Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Đông Á tại Đại học Montréal, ông Lý Hồng Chí đã trở thành một "ngôi sao vụt sáng của phong trào khí công",<ref name="Ownby (2003)" /> và Pháp Luân Công đã được chính phủ chấp nhận như là một phương tiện hiệu quả của việc giảm chi phí chăm sóc sức khỏe, thúc đẩy văn hóa Trung Quốc, và nâng cao đạo đức cộng đồng. Trong tháng 12 năm 1992, Lý sư phụ và một số học viên Pháp Luân Công tham gia Hội chợ triển lãm y tế châu Á tại Bắc Kinh, nơi ông được báo cáo "đã nhận được khen ngợi nhiều nhất [so với các trường phái khí công khác] tại hội chợ, và đạt được kết quả điều trị rất tốt", theo Ban tổ chức của hội chợ Sự kiện này đã khẳng định danh tiếng của ông, và các báo cáo về công năng chữa bệnh của Pháp Luân Công trên báo chí bắt đầu lan rộng.<ref name="Pennyreligion2">Benjamin Penny, "[https://books.google.com/books?id=P6Z6fQ7Fg3QC The Religion of Falun Gong]," (University of Chicago Press, 2012), ISBN 978-0-226-65501-7.</ref> Năm 1993, một ấn phẩm của Bộ Công an Trung Quốc khen ngợi ông Lý Hồng Chí đã "phát huy đức tính chống tội phạm truyền thống của người Trung Quốc trong việc bảo vệ trật tự an ninh xã hội, và trong việc thúc đẩy sự ngay thẳng trong xã hội."<ref>Falun Dafa Information Center, [http://faluninfo.net/topic/24/ "Falun Gong: Timeline"], ngày 18 tháng 5 năm 2008.</ref>
===Vấn đề đăng ký với chính quyền===
 
Năm 1995, chính quyền Trung Quốc bắt đầu tiếp cận Pháp Luân Công để củng cố cơ cấu tổ chức của nó và ràng buộc quan hệ của nó với các tổ chức Đảng và nhà nước.<ref name="porterthesis2">Noah Porter, "[http://etd.fcla.edu/SF/SFE0000113/FalunGongInTheUS-NoahPorter-Thesis.pdf Falun Gong in the United States: An Ethnographic Study]".</ref> Ủy ban quốc gia Thể thao Trung Quốc, Bộ Y tế Cộng đồng, và Hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc (HNKKT) đã tìm gặp Lý sư phụ để cùng nhau thành lập một hiệp hội Pháp Luân Công. Lý sư phụ đã từ chối. Cùng năm đó, HNKKT ban hành một quy định mới buộc các tất cả các giáo phái khí công phải thành lập một chi nhánh Đảng bộ Đảng Cộng sản. Lý sư phụ một lần nữa từ chối.<ref name="Palmer2"><cite class="citation book">David Palmer (2007). </cite></ref>
 
Căng thẳng tiếp tục leo thang giữa Lý sư phụ và HNKKT vào năm 1996. Trong khi đối mặt với sự phổ biến ngày càng tăng của Pháp Luân Công-phần lớn là do học phí thấp của nó-các thầy khí công khác cạnh tranh với Lý sư phụ cáo buộc ông đã phá giá. Theo Schechter, Hiệp hội khí công đã yêu cầu Lý sư phụ tăng học phí, nhưng ông đã nhấn mạnh nhu cầu các bài giảng của mình phải được cung cấp miễn phí.<ref name="Schechter4">Danny Schechter, [https://books.google.com/books?id=v20J18hL1MAC&printsec=frontcover&dq=Danny+Schechter,+Falun+Gong%27s+Challenge+to+China&lr=&client=firefox-a&cd=1#v=onepage&q=&f=false Falun Gong's Challenge to China: Spiritual Practice of 'Evil Cult'?], (New York, NY:Akashic Books, 2000).</ref>
 
Trong tháng 3 năm 1996, do bất đồng gia tăng, Pháp Luân Công đã rút khỏi HNKKT, sau đó nó đã hoạt động không phụ thuộc vào một hiệp hội chính thức nào của nhà nước Trung Quốc. Đại diện của Pháp Luân Công đã cố gắng để đăng ký Pháp Luân Công với các cơ quan khác của chính phủ, nhưng đã bị từ chối.<ref>David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 248.</ref> Ông Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công kể từ đó đã đứng ngoài các mối quan hệ cá nhân và giao dịch tài chính với nhà nước, vốn là tiêu chí đảm bảo cho các thầy dạy khí công và các tổ chức khí công của họ có thể tìm được một chỗ đứng trong hệ thống nhà nước Trung Quốc, và được nhà nước này bảo vệ.<ref>David Palmer, "Qigong Fever:Body, Science and Utopia in China," p 295.</ref>
5

lần sửa đổi