Khác biệt giữa các bản “Chiến dịch Điện Biên Phủ”

Các loại đường hào này đều có chiều sâu 1,7 mét và không quá rộng để bảo đảm an toàn trước bom đạn địch, giữ bí mật cho bộ đội khi di chuyển. Đáy của đường hào bộ binh rộng 0,5 mét, đáy hào trục rộng 1,2 mét. Dọc đường hào, bộ binh có hố phòng pháo, hầm trú ẩn, chiến hào và ụ súng để đối phó với những cuộc tiến công của Pháp.
 
Trận địa hào được xây dựng vào ban đêm, ngụy trang rất kỹ và triển khai cùng một lúc trên toàn thể mặt trận nên đã phân tán được sự đánh phá của [[Pháp]]. Việc đào hào, xây dựng trận địa thực sự cũng là một cuộc chiến đấu. Bộ đội, công binh phải lao động cật lực từ 14 đến 18 tiếng mỗi ngày với những công việc liên tục như chuẩn bị vật liệu, đốn gỗ, chặt lá ngụy trang, dùng cuốc, xẻng bộ binh đào hào. Thời tiết lại không thuận lợi: mưa dầm, gió bấc, công sự lầy lội, bùn nước... dưới làn [[bom]] [[pháo]] của Pháp. Bộ đội Việt Nam đã sáng tạo ra những “con cúi” bằng những chiếc rọ tre tròn dài, thường là dài 2m, đường kính 1 mét, bên trong nhồi đặc những khúc gỗ hoặc thân cây chuối rừng để chắn đạn súng máy của Pháp. Ban đêm, khi đội hình hàng dọc của tiểu đội tiếp cận trận địa, “con cúi” được lăn lên phía trước để chắn đạn cho bộ đội nằm trên mặt đất đào hào...
 
Các chiến hào này giúp hạn chế thương vong vì [[pháo binh]] vào sát được vị trí của quân đối phương, làm bàn đạp tấn công rất thuận lợi. Quân Pháp ngay từ ngày đầu tiên của trận đánh đã nhận thức rất rõ sự nguy hiểm của cách đánh này nhưng không có phương sách nào để khắc chế. QĐNDVN vây lấn đào hào cắt ngang cả sân bay, đào hào đến tận chân lô cốt cố thủ, khu vực kiểm soát của quân [[Pháp]] bị thu hẹp đến mức không thể hẹp hơn.