Khác biệt giữa các bản “Hồ Chí Minh”

Xóa liên kết thừa
n (Đã lùi lại sửa đổi của Mangketnoi45 (Thảo luận) quay về phiên bản cuối của Tuanminh01)
Thẻ: Lùi tất cả
(Xóa liên kết thừa)
Thẻ: Soạn thảo trực quan Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động Sửa đổi di động nâng cao
:''Thủy đáo Lam Thành''
:''Song Ngư thủy thiển.”''
 
Vào cuối [[thế kỷ XIX]] đấu [[thế kỷ XX]] các phong trào cứu nước như [[Phong trào Văn Thân|Văn Thân]], [[Phong trào Cần Vương|Cần Vương]] lần lượt thất bại. Vào lúc đó, có thể có một nhà nho yêu nước nào đó đã sửa câu sấm ký có từ mấy trăm năm trước thành câu sấm mới.<blockquote>''"Đụn Sơn phân giải''
 
''Bò Đái thất thanh''
(Khi [[núi Đụn]] chẻ đôi,
 
K[[Thiên Nhẫn|heKhe Bò Đái]] mất tiếng,
 
S[[sông Lam|ôngSông Lam]] khoét vào chân núi [[Lam Thành]],
 
Đất [[Nam Đàn]] sẽ sinh ra bậc thánh nhân).</blockquote>Sau phong trào&nbsp;[[Xô viết Nghệ Tĩnh]], câu sấm này được nhắc lại và bàn tán. Lúc đó, [[Thiên Nhẫn|khe Bò Đái]]&nbsp;cũng đã ngừng chảy, tiếng suối chảy ở khe không còn nghe được nữa. Vào thời [[Tự Đức]] ([[1848]]–[[1883]]), nước lũ [[sông Lam]] đã cuốn mất làng [[Triều Khẩu]] thuộc huyện [[Hưng Nguyên]] và nước [[sông Lam]] đã chảy đến chân núi [[Lam Thành]], còn hai đảo Song Ngư ([[Hòn Ngư]]) ở ([[Cửa Lò]]) là [[hòn Son]] và [[hòn Mực]] ở ngoài&nbsp;cửa Hội nối liền nhau bởi nước biển đã cạn, do đó người dân càng tin vào lời sấm và chờ đợi thánh nhân xuất hiện.
 
Trong một cuộc gặp giữa [[Phan Bội Châu]] (lúc này đã bị [[Pháp]] bắt và quản thúc) với&nbsp;[[Đào Duy Anh]]&nbsp;và nhà nho&nbsp;[[Trần Lê Hữu]], ông Hữu có hỏi:&nbsp;''"Thưa cụ Phan, "Bò Đái thất thanh, Nam Đàn sinh thánh" chẳng phải là cụ hay sao? Cụ còn thất bại nữa là người khác!"'' Phan Bội Châu đáp:&nbsp;''"Kể cái nghề cử tử xưa kia tôi cũng có tiếng thật. Dân ta thường có thói trọng người văn học và gán cho người ta tiếng nọ tiếng kia. Nhưng nếu Nam Đàn có thánh thực thì chính là ông&nbsp;Nguyễn Ái Quốc&nbsp;chứ chẳng phải ai khác".''<ref>{{Chú thích web|url = https://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_B%E1%BB%99i_Ch%C3%A2u#Phan_B.E1.BB.99i_Ch.C3.A2u_v.C3.A0_Nguy.E1.BB.85n_.C3.81i_Qu.E1.BB.91c|tiêu đề = Phan Bội Châu và Nguyễn Ái Quốc}}</ref>
 
Trong cao trào của [[Cách mạng tháng Tám|Cách mạng Tháng 8 năm 1945]], đại thần [[Phạm Khắc Hòe]] không ngừng nhắc lại cho [[Bảo Đại]] câu sấm truyền: ''"Bò Đái thất thanh, Nam Đàn sinh thánh"''. Vị thánh đó có thể là nhà chí sĩ [[Phan Bội Châu]], nhưng Phan Bội Châu đã không thành công và đã mất năm [[1940]]. Từ những năm [[1930]], người ta lại giải thích vị thánh cứu nước chỉ có thể là [[Nguyễn Ái Quốc]], cùng quê ở Nam Đàn ([[Nghệ An]]). Chính câu sấm truyền ấy cùng với dư luận đồn đại, theo ông Hòe kể lại sau này, đã khiến [[Bảo Đại]] đi đến quyết định cuối cùng. Ngày [[20 tháng 8]], Bảo Đại cho biết ông sẵn sàng thoái vị ngay, nếu người đứng đầu [[Việt Minh]] là [[Nguyễn Ái Quốc]] (khi đó Bảo Đại chưa biết Nguyễn Ái Quốc chính là Hồ Chí Minh<ref>''Bảo Đại, hay là những ngày cuối cùng của vương triều An Nam'', Daniel Grandcléme, Nhà Xuất bản Phụ nữ, trang 205.</ref>).
 
==Hồ Chí Minh trong văn học, nghệ thuật==