Khác biệt giữa các bản “Nghiêu”

Theo [[Sử ký]], Đế Nghiêu [[họ Y Kỳ]] (伊祁氏), có tên là '''Phóng Huân''' (放勳), là con trai của [[Đế Khốc]], mẹ họ [[Trần Phong]]. Ông có người em khác mẹ là [[Đế Chí]]. Vì Nghiêu trước khi lên ngôi từng làm tù trưởng bộ lạc [[Đào (nước)|Đào]], sau lại cải phong ở đất [[Đường (nước thời viễn cổ)|Đường]] nên có khi gọi kép là '''Đào Đường Thị''' (陶唐氏) hoặc gọi là '''Đường Nghiêu'''.
 
Cũng theo Sử ký, [[Đế Khốc]] mất, [[Đế Chí]] lên thay. Tuy nhiên, do Chí không có tài trị nước nên Phóng Huân thay ngôi, tức là '''Đế Nghiêu'''.
 
Theo [[truyền thuyết]], Nghiêu lên ngôi khi 20 tuổi, [[thiện nhượng]] ở tuổi 90, mất ở tuổi 118 (có thể 117 hoặc 116) và ông truyền ngôi cho [[Thuấn]], người được ông gả cho hai cô con gái từ trước. Trong nhiều cống hiến của mình, Đế Nghiêu được cho là đã phát minh ra [[cờ vây]]. Truyền thuyết [[Sào Phủ Hứa Do]] là một chuyện đời Đế Nghiêu. Nhân vật [[Bành Tổ]] cũng được cho là một nhân vật của thời Đế Nghiêu.