Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Danh sách nhân vật trong Tiếu ngạo giang hồ”

n
replaced: nhân phẩm → nhân phẩm (2) using AWB
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
n (replaced: nhân phẩm → nhân phẩm (2) using AWB)
'''Nhạc Linh San''' (''岳靈珊 - Yue Lingshan'') là con gái của [[#Nhạc Bất Quần|Nhạc Bất Quần]] (chưởng môn phái [[Hoa Sơn]]) và [[#Ninh Trung Tắc|Ninh Trung Tắc]], sau này là vợ của [[#Lâm Bình Chi|Lâm Bình Chi]]. Nhạc Linh San là nhân vật tiêu biểu cho một phụ nữ bất hạnh cùng cực, bị chính cha ruột của mình dùng làm mồi nhử trong âm mưu tranh đoạt [[Võ thuật trong tiểu thuyết Kim Dung#Tịch Tà Kiếm Pháp|Tịch tà kiếm pháp]] của nhà họ Lâm. Chồng nàng lại xem nàng như tấm kim bài hộ thân, uy hiếp ngược trở lại Nhạc Bất Quần.
 
Năm 16 tuổi, cô xuất hiện trong tác phẩm tiểu thuyết của Kim Dung với bộ mặt xinh đẹp và đôi mắt to, tròn của một cô gái trong sáng, trong trắng, nghịch ngợm và thông minh. Do yêu cầu theo dõi hành tung của phái Thanh Thành khi chúng tiến đánh Phước Oai tiêu cục để tìm kiếm bộ Tịch tà kiếm phổ, Nhạc Linh San đã được “đánh” xuống phủ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, hóa trang thành cô gái bán rượu trong hiệu Đại Bảo mà chủ nhân của cửa hiệu là nhị sư ca của cô – Lao Đức Nặc.
 
Nhạc Linh San là hình mẫu của một thiên kim tiểu thư con nhà võ, được chiều chuộng, kiến thức không rộng, linh tính không sâu quá nửa, có tính kiêu ngạo tùy tiện, ưa cảm giác mới lạ và rất hiếu thắng. Nàng lớn lên và được xem như công chúa của [[Hoa Sơn]], thường được mọi người gọi là ''Tiểu sư muội''. Từ nhỏ, nàng thân thiết với [[Lệnh Hồ Xung]], người hết mực thương yêu và chiều chuộng nàng. Khi Nhạc Linh San mới ba bốn tuổi, chàng trai đã bế bồng cô hái hoa bắt bướm, làm cho cô những đồ chơi. Lớn lên một chút Nhạc Linh San muốn hái sao trên trời. Cô may những chiếc túi nhỏ bằng vải sa để Lệnh Hồ Xung bắt đom đóm về bỏ vào túi; treo các túi chung quanh giường cô ngủ để khi nào chợt mở mắt ra, cô có thể thấy hàng trăm con đom đóm lấp lánh như ánh sao.
 
Cả hai dù chưa ngỏ lời và ước hẹn nhưng đã ngầm hiểu tình cảm trong lòng nhau, thậm chí còn cùng nhau luyện riêng một thứ kiếm pháp rất đẹp nhưng cũng dễ tan vỡ tên là ''Xung Linh kiếm pháp''. Oái ăm làm sao, trong Xung – Linh kiếm pháp này, Nhạc Linh San lại đề nghị đặt tên cho một chiêu thức nguy hiểm nhất là Nhĩ tử ngã hoạt (ngươi chết ta sống).
Sau khi nghe lời thuyết phục của [[#Lao Đức Nặc|Lao Đức Nặc]] liên kết với Tả Lãnh Thiền để đấu với Nhạc Bất Quần, [[#Lâm Bình Chi|Lâm Bình Chi]] trái tim còn lạnh hơn cả băng giá đã nhẫn tâm giết chết Nhạc Linh San để lấy lòng Tả Lãnh Thiền. Trước khi chết, Linh San còn trăn trối với [[Lệnh Hồ Xung]] nhờ chiếu cố và bảo vệ cho Lâm Bình Chi, vì y giờ đã bị đui mù và trơ trọi. Lệnh Hồ Xung nhận lời và Nhạc Linh San yên lòng nhắm mắt.
 
Điều đáng trách nhất là cô đã bỏ rơi, không yêu Xung ca của mình. Dù Lệnh Hồ Xung yêu cô tha thiết biết chừng nào. Cha cô đã vu cáo Lệnh Hồ Xung ăn cắp Tịch tà kiếm phổ nhà họ Lâm; theo gương cha, cô cũng cáo buộc Lệnh Hồ Xung đã giết bạn đồng môn, đã chém Lâm Bình Chi đến trọng thương và đã ăn cắp Tịch tà kiếm phổ của Lâm... chẳng qua là do cô quá yêu và tin ý trung nhân Lâm Bình Chi, tánh cô lại ích kỷ, nên không nhìn thấy được cái hay cái đẹp, sự cao thượng của người khác. Sự "mù quáng" này đã làm hại chính cuộc đời của cô vậy.
 
Qua mô tả của Kim Dung, có vẻ như nếu hai người yêu nhau cưới nhau thì thật là lý tưởng. Thực ra tuổi tác và tính cách của Nhạc Linh San không hợp với Lệnh Hồ Xung, nếu không nói là trái ngược nhau. Có lẽ đó cũng là điều hết sức may mắn cho Lệnh Hồ Xung, bởi nếu chàng ta cưới một cô gái như vậy về làm vợ thì cuộc sống lứa đôi quả là sự trừng phạt không đáng có.
===Phong Thanh Dương===
[[Tập tin:Thousand feet.JPG|nhỏ|Đường lên núi Hoa Sơn, nơi trú ẩn của Phong Thanh Dương]]
'''Phong Thanh Dương''' (''風清揚 - Feng Tsingyang'') là thái sư thúc ([[sư đệ]] của thầy dạy của thầy) của chưởng môn phái [[Hoa Sơn]] [[#Nhạc Bất Quần|Nhạc Bất Quần]], và là thái sư thúc tổ của [[Lệnh Hồ Xung]]. Phong Thanh Dương ẩn cư trên [[Ngọc Nữ phong]] của [[Hoa Sơn]] và chỉ xuất hiện một lần, truyền thụ bí kíp [[Võ thuật trong tiểu thuyết Kim Dung#Độc Cô Cửu Kiếm|Độc cô cửu kiếm]] cho Lệnh Hồ Xung, sau đó không xuất hiện và chỉ được biết đến qua những lời ca tụng của các nhân vật khác về tài năng và [[nhân phẩm]] của ông, ông cũng ngầm giúp Lệnh Hồ Xung qua việc gửi thư xin Phương Chứng đại sư chiếu cố Lệnh Hồ Xung.
 
Phong Thanh Dương là đại diện của phe “Kiếm tông” trong phái Hoa Sơn, bản tính phóng khoáng, thích tự do, ghét các lề luật, quy củ giang hồ. Ông là người nắm bí kíp [[Võ thuật trong tiểu thuyết Kim Dung#Độc Cô Cửu Kiếm|Độc cô cửu kiếm]] từ [[Độc Cô Cầu Bại]]. Khi còn trẻ, Phong Thanh Dương qua lại giang hồ và là một kiếm thủ bậc nhất ít người bì kịp, được đồng đạo giang hồ khâm phục cả về tài năng và [[nhân phẩm]] của ông. Vốn không ham đấu đá trành giành nên ông ẩn cư trong hậu động trên Ngọc Nữ phong, nhờ đó thoát khỏi kiếp nạn huynh đệ tương tàn trong phái Hoa Sơn do mâu thuẫn giữa hai phe ''Kiếm tông'' và ''Khí tông''. Cũng khi ẩn cư, Phong Thanh Dương đã phát triển lý luận [[Võ thuật trong tiểu thuyết Kim Dung#Độc Cô Cửu Kiếm|Độc cô cửu kiếm]] của Độc Cô Cầu Bại, từ chỗ có 9 nguyên lý, trở thành một nguyên lý tổng quát ''dĩ vô chiêu thắng hữu chiêu''.
 
Nhà thơ, dịch giả Nguyễn Tôn Nhan cảm khái ông: