Khác biệt giữa các bản “Mikhail Illarionovich Kutuzov”

không có tóm lược sửa đổi
 
== Qua đời ==
Cuối năm 1812, Aleksandr I quyếtkêu tâmgọi tậncác diệtnước Napoléon.đồng Cácminh tướngtham lĩnhgia khác[[Chiến cũngtranh ủngLiên hộminh thứ Sáu|Liên minh thứ sáu]] với mục tiêu phản công tàn quân của Napoléon trên toàn cõi châu Âu. Kutuzov mặc dù không ủng hộ, nhưng vẫn phải tuân lệnh mà xuất quân.<ref name="troyat166"/> Đầu năm [[1813]], Kutuzov tiếp tục chỉ huy các trận đánh với quân Pháp tại [[Ba Lan]] và [[Vương quốc Phổ|Phổ]].
 
TuyNgày nhiên6/4/1813, trênkhi đường hànhliên quân, do già cả yếu nên ông khi đến thành phố [[Bunzlau]] (nay là [[Bolesławiec]] thuộc [[Ba Lan]]), vào ngày 6/4/1813, Kutuzov lâm bệnh nặng. Ông phải vào tá túc tại ngôi nhà thiếu tá Phổ [[Van der Mark]] để dưỡng bệnh, trong khi đó đại quân đồng minh tiếp tục tiến đến [[Dresden]]<ref name = "exhkutz"/><ref name="troyat167">Henri Troyat, ''Alexander of Russia: Napoleon's Conqueror'', các trang 167-168.</ref>. Biết tin, Nga hoàng Aleksandr I thân đến thăm, hỏirồi Kutuzovxin lỗi tha thứKutuzovđãđối bạcxử đãibất công với ông khôngtrước đây. Vị thống soái đã trả lời:
:''"Tôi tha cho nhà vua. Nhưng liệu nhân dân Nga có tha thứ cho nhà vua không?''
 
Nga hoàng đãsau giaođó lệnh cho hoàng thân [[P. M. Volkonski]] nhiệm vụlại theo dõi bệnh tình của Kutuzov. Nhưng được nhậncác đượcbác sự điều trị tích cực của các bác sĩ, Kutuzovnhưng vẫn khôngtuổi quatác khỏi.cao Vịnên Thống soáiKutuzov qua đời vào ngày 16/4/1813 ở [[Bunzlau]]<ref name = "exhkutz"/>, hưởng thọ 67 tuổi.
 
Thi thể ông sau khi được xử lý chống thối rữa đã được đã được chuyển về Sankt Peterburg và an táng tại [[nhà thờ Kazan]].<ref name="pnl 213"/> Dân Nga đã đứng suốt hai bên đoạn đường mà xe tang đi qua để tiễn đưa ông. Cách Sankt-Peterburg 5 dặm, người dân cho dừng xe, tháo ngựa và thay phiên nhau rước quan tài ông đến tận nơi an nghỉ cuối cùng.<ref>Lê Vinh Quốc, Lê Phụng Hoàng, Nguyễn Thị Thư, trang 186</ref>
[[Tập tin:Bolesławiec - pomnik Kutuzowa.JPG|nhỏ|Đài tưởng niệm Kutuzov tại Bunzlau.|224x224px]]
 
Ngay vừa khi ông mới qua đời, các lãnh đạo quân [[Chiến tranh Liên minh thứ Sáu|Liên minh thứ Sáu]] đã tổ chức quyên góp tiền bạc để xây dựng một đài kỷ niệm cho Kutuzov. Trong số những người quyên góp có một sĩ quan chỉ huy cấp cao của quân đồng minh, trung tướng [[Voster Saken]] và một người con gái của vị cố Nguyên soái. Việc xây dựng đài tưởng niệm được giao cho nghệ sĩ F. Bem đảm trách. Quân đội Pháp của Napoléon đã từng quay lại Bunzlau và phá hủy đài tưởng niệm của ông vào ngày 13 tháng 5 năm 1813 (chưa đầy 1 tháng sau khi Kutuzov qua đời), tuy nhiên sau khi Napoléon bị đánh đuổi thì tượng đài lại được sửa chữa và cuối cùng ngày 15 tháng 8 cùng năm một buổi lễ kỷ niệm long trọng được tổ chức ở đây.
 
Quân đội Pháp của Napoléon đã từng quay lại Bunzlau và phá hủy đài tưởng niệm của ông vào ngày 13 tháng 5 năm 1813 (chưa đầy 1 tháng sau khi Kutuzov qua đời), tuy nhiên sau khi Napoléon bị đánh đuổi thì tượng đài lại được sửa chữa và cuối cùng ngày 15 tháng 8 cùng năm một buổi lễ kỷ niệm long trọng được tổ chức ở đây.
 
Cũng vào tháng 5 năm 1813, Bộ tham mưu Nga tại kinh đô Sankt Peterburg đã đồng ý cho xây dựng một bia tưởng niệm vị Nguyên soái tại ngôi nhà ông qua đời, và tháng 10 cùng năm đại tá Goncharov đã hỏi mua lại căn nhà nay để xây trên đó một tu viện và một bảo tàng do Hội Lịch sử Quân sự Đế quốc Nga quản lý.<ref name="exhkutz">[http://www.xenophon-mil.org/rusarmy/artymuseum/kutuz.htm The Kutuzov exhibition]</ref>
 
Đến năm 1819, vua Phổ [[Friedrich Wilhelm II của Phổ|Friedrich Wilhem II]] đã quyết định xây dựng một tháp tưởng niệm Kutuzov ở quảng trường trung tâm thành phố Buzlau. CôngViệ xây dựng công trình này do nhà kiến trúc sư vĩ đại người Đức [[Karl Friedrich Schinkel]] đảmtrực tráchtiếp xâychỉ dựngđạo. Vào ngày 5 tháng /7 cùng năm, viên đá nền móng đầu tiên của tháp tưởng niệm được đặt xuống. Đến năm 1821, công trình được hoàn thành. Đó là một khối hình tháp làm bằng [[gang]] rèn, nặng 60 tấn và cao 11,65 mét. Đến năm 1893 thì đài tưởng niệm được dời đến gần ngôi nhà nơi Kutuzov qua đời. Bản thân ngôi nhà này được vua Friedrich Wilhem II tuyên bố "thuộc về Kutuzov", ông cấm người dân tự tiện ra vào nơi này và chuyển đổi nó thành một bảo tàng.<ref name="exhkutz" />
 
Đài tượng niệm này được đúc bằng gang rèn, nặng 60 tấn và cao 11,65 mét. Đến năm 1893 thì đài tưởng niệm được dời đến gần ngôi nhà nơi Kutuzov qua đời. Bản thân ngôi nhà này được vua Friedrich Wilhem II tuyên bố "thuộc về Kutuzov", ông cấm người dân tự tiện ra vào nơi này và chuyển đổi nó thành một bảo tàng.<ref name="exhkutz" />
 
Trong chiến dịch Silesia, [[Hồng quân|Hồng quân Liên Xô]] tiến vào Bunzlau vào tháng 2 năm 1945 và hết sức ngạc nhiên về việc tượng đài của vị anh hùng của dân tộc họ lại có mặt ở vùng lãnh thổ của người Đức. Người dân địa phương cũng dẫn các sĩ quan Xô Viết tới tận căn nhà nơi mà Kutuzov qua đời. Khi được hỏi, người dân Bunzlau đã giải thích rằng: đối với họ, Kutuzov là một vị anh hùng đã giải phóng nhân dân Đức khỏi ách thống trị của Napoleon và thành phố Bunzlau rất vinh dự được làm nơi cho vi thống soái an nghỉ.
 
Trong chiến dịch Silesia, [[Hồng quân|Hồng quân Liên Xô]] tiến vào Bunzlau vào tháng 2 năm 1945 và hết sức ngạc nhiên về việc tượng đài của vị anh hùng của dân tộc họ lại có mặt ở vùng lãnh thổ của người Đức. Người dân địa phương cũng dẫn các sĩ quan Xô Viết tới tận căn nhà nơi mà Kutuzov qua đời. Khi được hỏi, người dân Bunzlau đã giải thích rằng đối với họ, Kutuzov là một vị anh hùng đã giải phóng nhân dân Đức khỏi ách thống trị của Napoleon và thành phố Bunzlau rất vinh dự được làm nơi cho vi thống soái an nghỉ. Tin tức về đài kỷ niệm và nơi Kutuzov qua đời nhanh chóng lan truyền trong quânhàng độingũ LiênHồng quân. Mọi nỗ lực đã được triển khai để bảo vệ ngôi nhà cũng như tìm kiếm các đồ vật đã bị thất thoát. Một điều đáng ngạc nhiện là phátĐức xítquốc Đức đã bảo tồn các vật dụng của Nguyên soái Kutuzov tại ngôi nhà này đúng theo ngự lệnh của vua Phổ [[Friedrich Wilhelm II của Phổ|Friedrich Wilhem II]].<ref name="exhkutz" />
 
===Nhận xét của các sử gia và sự tôn vinh của Nhà nước Liên Xô và Liên bang Nga===
[[Tập tin:Order kutuzov.jpg|nhỏ|Huân chương Kutuzov của Hồng quân Liên Xô]]
Nguyên soái Kutuzov được ghi nhận là một nhà yêuái nướcquốc.<ref>Christopher Duffy, ''Eagles over the Alps: Suvorov in Italy and Switzerland, 1799'', trang 5</ref> Ông xuất hiện trong tác phẩm kinh điển ''[[Chiến tranh và hòa bình]]'' của đại văn hào Nga [[Lev Nikolayevich Tolstoy]], được miêu tả là con người giảnbình dị và bình thường, đại diện châncho chínhnhân dân Nga của cuộc Chiến tranh Vệ quốc 1812, và cũng là hiện thân của trí thông minh và lòng dũng cảm của dân tộc Nga. Dưới thời lãnh tụ [[Iosif Vissarionovich Stalin]], các nhà sử học Liên Xô xemđánh giá ông là một thiên tài quân sự, còn xuất sắc hơn cả Napoléon Bonaparte.<ref>Dominic Lieven, ''Russia Against Napoleon: The True Story of the Campaigns of War and Peace''</ref> Trong [[Chiến tranh Xô-Đức]] chống [[Đức Quốc xã]] của nhân dân [[Liên Xô]] từ [[1941]]-[[1945]], [[Huân chương Kutuzov]] đã ra đời nhằm tưởng thưởng cho những quân nhân có công. Ngày nay, đây vẫn là một trong những huân chương cao quý nhất của [[lực lượng Vũ trang Liên bang Nga|quân đội Nga]] và đã có hơn 7.000 người được trao tặng.
 
Việc tôn vinh vị anh hùng M. I. Kutuzov lên tới đỉnh điểm vào năm [[1955]], với sự ra mắt của ''Polkovodets Kutuzov'' - một loạt các bài viết được xuất bản bởi L. V. Besckrovny - một nhóm nhà sử học quân sự Liên Xô trong thập niên [[1960]] và [[1970]].<ref name="Duffy165">Christopher Duffy, ''Borodino and the War of 1812'', trang 165</ref> Ngoài ra, vào năm [[1962]], Bảo tàng Borodino cũng được xây dựng tại Matxcơva, nhân kỷ niệm 150 năm trận đánh tại Borodino. Bên ngoài bảo tàng là bức tượng [[đồng]] của Cutudốp nhằm vinh danh cho những đóng góp của ông cho nước Nga.