Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Liều gây chết”

n
Liều gây chết trung bình, LD<sub>50</sub> (viết tắt của "liều gây chết, 50%"), LC<sub>50</sub> (nồng độ gây chết, 50%) hoặc LCt<sub>50</sub> (nồng độ và thời gian gây chết, 50%) của [[độc tố]], [[Bức xạ|phóng xạ]] hoặc [[mầm bệnh]] là liều cần thiết để giết chết một nửa số thành viên của quần thể được kiểm tra sau một thời gian thử nghiệm được chỉ định. Số liệu LD<sub>50</sub> thường được sử dụng như một chỉ số chung về [[độc tính cấp tính]] của một chất. LD <sub>50</sub> thấp hơn cho thấy độc tính tăng.
 
Thử nghiệm được J. W. Trevan tạo ra vào năm 1927.<ref>[http://www.ccohs.ca/oshanswers/chemicals/ld50.html What is an LD50 and LC50] {{Webarchive|url=https://web.archive.org/web/20150626013647/http://www.ccohs.ca/oshanswers/chemicals/ld50.html |date=2015-06-ngày 26 tháng 6 năm 2015 }}</ref> Thuật ngữ "liều gây chết một nửa" đôi khi được dùng với ý nghĩa tương tự, đặc biệt là trong các bản dịch từ văn bản tiếng nước ngoài, nhưng cũng có thể dẫn chiếu tới một liều ''cận'' gây chết; vì sự mơ hồ này, nó thường được tránh đi. LD<sub>50</sub> thường được xác định bằng các thử nghiệm trên động vật như [[chuột thí nghiệm]]. Năm 2011, [[Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ]] đã phê duyệt các phương pháp thay thế cho LD<sub>50</sub> để thử nghiệm thuốc mỹ phẩm [[Botulinum|Botox]] mà không cần thử nghiệm trên động vật.<ref>
{{Chú thích web|url=https://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2008/04/11/AR2008041103733.html|title=In U.S., Few Alternatives To Testing On Animals|date=ngày 12 Apriltháng 4 năm 2008|publisher=Washington Post|archive-url=https://web.archive.org/web/20121112163835/http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2008/04/11/AR2008041103733.html|archive-date=ngày 12 Novembertháng 11 năm 2012|dead-url=no|access-dateaccessdate =2011-06-ngày 26 tháng 6 năm 2011}}</ref>
 
== Tham khảo ==