Khác biệt giữa các bản “Mikhail Illarionovich Kutuzov”

Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
Thẻ: Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động
 
== Các hoạt động ngoại giao ==
=== Đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại Thổ Nhĩ Kỳ ===
Nữ hoàng ngheEkaterina II được báo cáo về những thành tích của Kutuzov trong việc giải quyết các vụchiến xung đột biên giới khi ông còn phục vụdịch tại Krym và các vùng giáp ranh, [[Ba Lan]]., Bản thân Kutuzov không những tham gia cả hai cuộc chiến tranh với Ottoman, cùng ông cònsự thông thạo về tiếng Thổ, hiểu rõ về đất nước, văn hóa, và lịch sử của đế quốc Ottoman. Là một chuyên gia quân sự,của ông chú trọng nghiên cứu tình hình quân đội Thổ. Đồng thời, Kutuzov cũng tạo ấn tượng tốt với nữ hoàng [[Ekaterina II của Nga|Ekaterina II]] trong một số buổi hội kiến. Kết quả, nữ hoàng bổ nhiệm Kutuzov làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Nga tại Ottoman, đứng đầu đoàn ngoại giao Nga đang chuẩn bị lên đường sang [[Constantinopolis]] vào năm 1793.<ref name="lvq7">Lê Vinh Quốc, Nguyễn Thị Thư, Lê Phụng Hoàng, trang 144-149</ref>
 
Dù [[hòa ước Iaşi]] (Jassy) giữa Nga và Ottoman đã được ký kết trước đó vào năm 1791, nhưng hai bên vẫn chưa thiết lập lại quan hệ. Người Nga chiến thắng nhưng vẫn chịu nhiều tổn thất, nên muốn gìn giữ hòa bình lâu dài với người Thổ tại Đông Âu, trong khi sultan Thổ luôn giữ thái độ đề phòng. Vì vậy, đoàn ngoại giao của Kutuzov có nhiệm vụ thuyết phục triều đình Ottoman tin rằng người Nga thật sự muốn duy trì hòa bình và hợp tác với Thổ. Đồng thời, triều đình Nga ra một mật chỉ cho Kutuzov phải tìm hiểu kĩ lưỡng, thăm dò tình hình nội bộ trong triều đình Ottoman (đặc biệt là tình trạng lục quân và hải quân Thổ Nhĩ Kỳ), và thường xuyên báo cáo cho Aleksandr Suvorov lúc đó đang chỉ huy các lực lượng bộ binh ở miền nam Nga. Đồng thời, Kutuzov cũng phải bí mật hỗ trợ các cộng đồng [[người Slav]] ở [[Balkan]] thuộc Ottoman.
Để hoàn thành tốt nhiệm vụ, Kutuzov nhanh chóng tạo mối quan hệ tốt với các quan chức cấp cao trong triều đình Ottoman, ví dụ như đại thần ngoại giao Resit, Thái tể-đô đốc Hussein và đặc biệt là [[Valide Sultan|thái hậu]] [[Mihr-i shah]] (người có ảnh hướng rất lớn đến sultan và quần thần); đồng thời, vị đại sứ Nga một mặt duy trì quan hệ tốt với các sứ thần nước khác như Áo, Phổ, một mặt tìm cách cản trở các hoạt động của đại sứ Anh [[Robert Ainslie]] (1775 - 1793), vì nước Anh lúc này đang liên kết với Pháp để chống Nga. Ông tiếp cận những người Nga và các sắc dân Slav khác sinh sống tại đế quốc Ottoman nhằm giúp họ có cuộc sống tốt hơn tại Ottoman, qua đó đào tạo một vài người trong số họ thành những cộng tác viên có năng lực và có kinh nghiệm. Những người Slav này đã trợ giúp đắc lực cho công việc của Kutuzov, dù không ít lần phải giải quyết những mâu thuẫn xảy ra giữa các công tác viên này.<ref name="lvq7"/>
 
KhiLà một chuyên gia quân sự, Kutuzov đãchú nắmtrọng đượcnghiên nộicứu tình củahình quân đội Thổ, ông nhận định rằng người Thổ không đủ khả năng phát động thêm một cuộctuyên chiến tranh nào khác với Nga, dù chỉ với tư cách là một đồng minh. Sự chia rẽ vàCác mâu thuẫn nội bộhội giữa người dân chúng với triều đình Ottoman, thậm chí là giữa người Thổ với các dân tộc thiểu số, đã làm cho tình hình nội bộ của nước này xấu đi một cách nghiêm trọng.
 
==== Giải quyết các vấn đề thuế quan và ngoại thương với Ottoman ====
Khi đến đế quốc Ottoman, Kutuzov phát hiện rằng triều đình Ottoman vi phạm hòa ước Iaşi khi tự ý thay đổi thuế quan và tăng giá hàng hóa nhập khẩu từ Nga. NguyênTrước nhân cốt lõi của vấn đề là việcđó, đại sứ Anh không bằng lòng với những đặc quyền của Nga ở Thổ Nhĩ Kỳ, buộc triều đình của sultan [[Selim III]] làm như vậy để giữ hòa khí với [[vương quốc Anh]]. Tuy nhiên, Kutuzov nhận định rằng việc người Thổ thay đổi thuế quan thực chất là phép thử lập trường của Nga; nếu Sa hoàng nhượng bộ, triều đình Ottoman sẽ tiếp tục lấn lướt?. Vì vậy, ông quyết định giữ lập trường cứng rắn và kiên quyết không nhượngnhân bộnhượng.
 
Nhận thấy những bất đồng nội bộ trong triều đình Ottoman về thuế quan và sự khác biệt về quyền lợi thương mại giữa các nước châu Âu tại Ottoman, Đại sứ Kutuzov thuyết phục (Đô đốc Hải quân của Ottoman) đứng đầu một nhóm quan chức Thổ phản đối những thay đổi về thuế quan,; đồng thời, ông dựa vào sự khác biệt về quyền lợi thương mại giữa các nước châu Âu tại Ottoman để thuyết phục các đại sứ [[Áo]], [[Phổ]] và [[Napoli|Naples]] rằng nếu Ottoman có thể buộc Nga nhân nhượng, họ sẽrồi tiếp tục làm điều tương tự với các nước kháchọ. BịNhững nhiềuáp sức éplực cả bên trong lẫn ngoài, buộc triều đình Ottoman phải lùi bước, giúp Kutuzov và triều đình Nga đạt được những thắng lợi quan trọng trên mặt trận ngoại giao trước Anh và Ottoman.<ref name="lvq7" />
 
Tuy nhiên, liên minh Anh và Pháp (khi đó còn dưới triều đại [[Nhà Bourbon|Bourbon]]) lại yêu cầu triều đình Ottoman mọi cấm tàu buôn hoạt động tại [[Địa Trung Hải]] chở hàng (đa phần là ngũ cốc) thuê cho thương nhân Nga. Vì lo sợ các tàu chiến Pháp, các thương nhân Nga buộc phải bán [[lúa mì]] ở Constantinopolis với giá rất thấp, dẫn đến tình trạng thua lỗ nặng nề. Đại sứ Kutuzov kiên quyết phản đối những hành vi này và tiếp tục vận động đại sứ của các nước khác đồng loạt tạo sức ép, buộc triều đình Ottoman một lần nữa phải lùi bước.<ref name="lvq7" />
 
==== Sự tác động lên quan hệ Pháp-Ottoman ====
Từ sau [[Cách mạng Pháp|cách mạng Pháp (1789)]], các vương quốc châu Âu thành lập liên minh chống lại lực lượng cách mạng non trẻ tại nước này. Để thoát khỏi tình trạng bị cô lập, chính phủ [[Cộng hòa Pháp]] chủ trương lập một liên minh, , trong đó có Ottoman, để làm đối trọng với các vương quốc muốn phá hủy thành quả của cuộc cách mạng. Ảnh hưởng của Cộng hòa Pháp tại Ottoman lúc đó vẫn còn rõ rệt, mặc dù không lớn như triều đình Bourbon trước đây, nhưng cũng đủ khiến Kutuzov nói nhận xét Ottoman là "con quay gió" của Pháp. Về phía Nga, Kutuzov quan ngại rằng một liên minh Pháp-Ottoman có thể trở thành một mối đe dọa quốc phòng đối với Nga, nếu hạm đội Pháp có thể xâm nhập khu vực [[Biển Đen]]<ref name=":1" />.
 
Bằng mối quan hệ thân thiết với Đô đốc Hải quân [[Kilturk Husseyin]], đại sứ Nga đã tiếp cận được nhiều văn kiện ngoại giao của [[de Corse]] (đại diện ngoại giao không chính thức của Pháp tại Thổ) gửi cho triều đình Ottoman, đặc biệt là những văn kiện đề nghị ký [[hiệp ước tương trợ Pháp - Thổ (năm?)]], trong đó đề cập đến việc Pháp sẽ viện trợ người Thổ khôi phục lại lãnh thổ bị mất trong các cuộc chiến tranh với Nga. Tuy nhiên, Kutuzov rất kiên định với những dự đoán trước đó rằng người Thổ không thể gây chiến với Nga trong thời gian này dưới bất cứ hình thức nào và tiếp tục gây áp lực buộc triều đình Ottoman trục xuất toàn bộ những người ủng hộ nền Cộng hòa Pháp, khiến ảnh hưởng của người Pháp tại Thổ Nhĩ Kỳ phai mờ nhanh chóng. Dự liệu của Kutuzov sau đó đã thành hiện thực: người Thổ chẳng những không tấn công Nga mà còn tham gia khối liên minh Nga-Anh để chống lại sự trỗi dậy của chế độ Cộng hòa Pháp năm 1799 .<ref name="lvq7" />
 
Ngày 15/3/1794, Kutuzov rời Constantinoplis về Nga, kết thúc một nhiệm kì ngoại giao được đánh giá là rất thành công trong một khoảng thời gian ít ỏingắn.
 
=== Các sứ mệnh ngoại giao ở Phổ và Thụy Điển ===
Người dùng vô danh