Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Mikhail Illarionovich Kutuzov”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Trong chiến dịch ở [[Anpơ|Alps]] năm 1800, Suvorov được phục chức để chỉ huy quân viễn chinh, nhưng người Nga chẳng giành được kết quả đáng kể mà chủ tướng của họ (Suvorov) lại mất trên đường hành quân. Điều này ví như giọt nước tràn ly trong mối quan hệ quân-thần trong triều đình Nga, buộc giới quý tộc cấu kết với thái tử Alexander để tổ chức đảo chính. Sau đó, Zubov thông báo với thái tử Aleksandr về việc này. Thái tử lên nối ngôi ngay sau đó, tức Nga hoàng [[Aleksandr I của Nga|Aleksandr I]].<ref name="lvq9">Lê Vinh Quốc, Nguyễn Thị Thư, Lê Phụng Hoàng, trang 152-154</ref> Tuy vậy, không có bằng chứng nào cho thấy Kutuzov có tham gia vào cuộc đảo chính.
 
KhiDưới mới lên ngôi,thời Nga hoàng Aleksandr I hứa hẹn cải cách quân đội như thời Ekaterina II, nhưng điều này đã không được thực hiện. Nhómnhóm tướng lĩnh thân cận trước đây của cố nguyên soái Aleksandr Suvorov (đặc biệt là Kutuzov) vẫn bị thất sủng. Ban đầu, Kutuzov được cử làm thanh tra bộ binh [[Phần Lan]] kiêm thống đốc Sankt-Petersburg. Nhưng đến ngày 29/8/1802, ông bất ngờ bị Nga hoàng cách chức<ref name=":1" />. Có giả thiết cho rằng Kutuzov từng biết và nghi ngờ Aleksandr I có dính líu vào vụ ám sát Pavel I, vì vậy ông trở thành cái gai trong mắt Nga hoàng.
 
Trong 3 năm kế tiếp, Kutuzov lại trở về quê nhà Volynia, ông sống cô độc bằng nghề nông. Kutuzov đã thử nghiên cứu các giống cây mới, nhưng không có đủ tiền kinh doanh. Các vết thương cũ tái phát, mắt phải thì mù hẳn. Ông bắt đầu lo lắng cho cuộc sống về già của mình.<ref name="lvq9" />
Năm 1805, do lo ngại sức mạnh của [[Đế chế thứ nhất|Đệ nhất đế chế Pháp]] của hoàng đế [[Napoléon Bonaparte|Napoléon I]], ba nước [[Áo]], [[Đế quốc Nga|Nga]] và [[Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland|Anh]] cùng thành lập [[Chiến tranh Liên minh thứ Ba|Liên minh thứ Ba]] để chống Pháp. Tuy nhiên, đội quân của Napoléon nhanh chóng tiêu diệt toàn bộ quân chủ lực Áo và hợp vây quân đội của thống chế [[Karl Mack von Leiberich]] tại [[trận Ulm]]. Chính cuộc hành quân thần tốc này đã ngăn chặn việc quân đội các nước trong Liên minh thứ Ba kịp hợp nhất với nhau.
 
Tuy nhiên, một phần quân Áo kịp tiến về phía đông và hợp nhất với quân Nga. Ngay sau đó, Kutuzov được Nga hoàng Aleksandr I cử làm tổng chỉ huy liên quân. Tháng 8/1805, ông nhận được chỉ dụ về việc chiến tranh với Pháp cũng như các chỉ thị ngoại giao. Ngày 9/9/1805, ông có mặt tại nơi đóng quân và nhanh chóng bắt liên lạc với đại sứ Nga ở [[Viên|Vienna]] để nắm tình hình. ÔngDo nhận thấy triều đình Áo đã vi phạm nhiều thỏa thuận trước đó, như không chịu cung ứng đầy đủ lương thực, đạn dược, hay các bản đồ, ông ngay lập tức thảotổ luậnchức thương thảo với người Áo nhằm tìm ra phương án tối ưu nhất trong việc chia sẻ nghĩa vụ cung ứng hậu cận giữa hai bên. Đến ngày 24/9, Kutuzov đến Vienna gặp hoàng đế Áo là [[Franz II của đế quốc La Mã Thần thánh|Franz I]] cùng bộ trưởng Ngoại giao Áo và các chính khách khác. Kết quả, triều đình Áo hứa sẽ cung ứng đầy đủ khí giới, đạn dược, và sẽ nhanh chóng gửi gấp tất cả những gì liên quân cần lên tiền tuyến.<ref name="lvq10">Lê Vinh Quốc, Nguyễn Thị Thư, Lê Phụng Hoàng, trang 154-160</ref>
 
Một bất đồng khác là về kế hoạch tác chiến. Kutuzov cho rằng kế hoạch của người Áo <nowiki>''</nowiki>rất giáo điều", mà không tính đến các hoạt động khác của quân Pháp. Ông chủ trương áp dụng chiến lược tấn công và không phòng thủ, nhưng đã bị bác bỏ bởi cả hoàng đế Áo lẫn Nga hoàng Aleksandr I.<ref name="lvq10"/>