Khác biệt giữa các bản “Khủng bố”

n
clean up, replaced: → (14), → using AWB
n (→‎Dạng khủng bố: replaced: nhân phẩm → nhân phẩm using AWB)
n (clean up, replaced: → (14), → using AWB)
{{multiple image|header=Người khủng bố|align=right| perrow = 1/4 |total_width=400
| image2 = Omar Mateen.jpg|width2=284|height2=320
| image3 = Cho Seung-hui Black and White.jpg |width3=325|height3=421
| image4 = Lahouaiej Bouhlel.jpg|width4=242|height4=298
| image5 = Dzhokhar Tsarnayev (crop).jpg|width5=396|height5=458
|accessdate = ngày 11 tháng 1 năm 2010}}</ref> Đồng thời, ngược lại cũng có thể diễn ra khi các quốc gia thực hiện hoặc bị cáo buộc phạm vào tội khủng bố cấp nhà nước.<ref>{{chú thích sách | last1= Nairn | first1= Tom | last2= James | first2= Paul | authorlink= Paul James (academic) | title= Global Matrix: Nationalism, Globalism and State-Terrorism | url= http://www.academia.edu/1642325/Global_Matrix_Nationalism_Globalism_and_Terrorism_author_with_Tom_Nairn_Pluto_Press_London_2005 | year= 2005 | publisher= Pluto Press | location= London and New York}}</ref>
 
Có nhiều ví dụ về sự tranh cãi khi coi ai hoặc hành động nào đó là "khủng bố" hay không. Chẳng hạn như nhà lãnh đạo Nam Phi, [[Nelson Mandela]], trong quá khứ ông từng bị chính quyền phân biệt chủng tộc ở Nam Phi coi là khủng bố, nhưng ngày nay ông được xem là một nhà cách mạng đấu tranh vì người da đen<ref>{{Chú thích web | url = http://www.huffingtonpost.com/2013/12/05/nelson-mandela-terrorist_n_4394392.html | tiêu đề = Nelson Mandela Was On The U.S. Terrorist Watch List Until 2008 | tác giả 1 = | ngày = | ngày truy cập = 29 tháng 10 năm 2014 | nơi xuất bản = The Huffington Post | ngôn ngữ = tiếng Anh}}</ref> Hoặc nhân vật [[An Trọng Căn]] bị Nhật Bản coi là kẻ khủng bố vì đã ám sát thủ tướng Nhật là Ito Hirobumi, nhưng ở [[Hàn Quốc]] và [[Trung Quốc]] thì ông được ca ngợi là nhà ái quốc đã hy sinh thân mình để chống ách xâm lược của Nhật Bản. Trong Thế Chiến thứ II, việc Mỹ ném bom nguyên tử xuống hai thành phố [[Hiroshima]] và [[Nagasaki]] làm chết hàng trăm ngàn dân thường Nhật Bản để làm chính quyền Nhật khiếp sợ dẫn đến nhanh chóng đầu hàng cũng có thể bị xem là hành động khủng bố vì việc ném bom này nhắm vào mục tiêu dân sự chứ không phải quân sự với mục đích khiến đối phương sợ hãi.
 
==Dạng khủng bố==
Các nhóm 'khủng bố sử dụng nhiều [[chiến thuật]] khác nhau để tối đa hóa sợ hãi và công khai. Các tổ chức khủng bố thường là có phương pháp kế hoạch tấn công trước, và có thể đào tạo người tham gia, những người hoạt động "bí mật", và quyên góp tiền ủng hộ hoặc thông qua các [[tổ chức tội phạm]]. Giao tiếp có thể xảy ra thông qua [[viễn thông]] hiện đại, hoặc thông qua các phương pháp cũ thời như [[người đưa thư]].<ref>Sageman, Marc. 2004. Hiểu rĩ Mạng lưới Khủng bố. Philadelphia: Thời báo Đại học Pennsylvania. Ch. 5 tr. 158-161</ref>
 
Thành phần khủng bố quốc tế nay nhắm vào [[khách sạn]] và các [[mục tiêu mềm|mục tiêu "mềm"]] dễ đánh trong lúc an ninh tại các cơ sở quân đội và chính quyền tiếp tục được cải thiện, theo một công ty nghiên cứu an ninh thế giới.<ref>{{Chú thích web | url = http://frwebgate.access.gpo.gov/cgi-bin/getdoc.cgi?dbname=browse_usc&docid=Cite:+18USC2331 | tiêu đề = US Government Publishing Office | tác giả 1 = | ngày = | ngày truy cập = 23 tháng 9 năm 2015 | nơi xuất bản = | ngôn ngữ = }}</ref> Đến năm 2009, các cuộc tấn công nhắm vào khách sạn đã tăng hơn gấp đôi kể từ sau [[Sự kiện 11 tháng 9|cuộc tấn công của khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001]], so sánh với thời gian tám năm trước đó. Số người bị thương và thiệt mạng trong các cuộc tấn công này cũng tăng gấp sáu lần trong cùng thời gian.
 
Một khách sạn là mục tiêu tấn công dễ dàng, thường được thành phần khủng bố [[Hồi giáo]] [[quá khích]] lựa chọn; với địa điểm cố định, nhiều người lui tới và hàng rào phòng thủ thu hẹp. Khách sạn cũng là nơi thu hút nhiều người [[Phương Tây|Tây phương]], cho thành phần khủng bố cơ hội giết hay làm bị thương nhiều người trong cùng cuộc tấn công.<ref>{{Chú thích web | url = http://ec.europa.eu/justice_home/fsj/terrorism/prevention/fsj_terrorism_prevention_explosives_en.htm | tiêu đề = Justice | tác giả 1 = | ngày = | ngày truy cập = 8 tháng 2 năm 2015 | nơi xuất bản = | ngôn ngữ = }}</ref>
 
Tuy rằng nhân viên canh gác khách sạn cũng cố theo dõi những người có vẻ nghi ngờ cùng hoạt động của họ, thành phần khủng bố cũng biết cách tránh né điều này bằng cách đến mướn phòng từ trước, cho họ có quyền lui tới khắp nơi. Một thí dụ là các tên khủng bố mở hai cuộc [[Vụ đánh bom Jakarta 2009|tấn công tự sát liên tiếp ngày 17/7/2009 ở J.W. Marriott và Ritz-Carlton]] tại thủ đô [[Jakarta]] của [[Indonesia]] đã đến ở hai ngày trước đó.