Khác biệt giữa các bản “Một quốc gia, hai chế độ”

 
==Hồng kông và Macao==
Năm 1984, Đặng Tiểu Bình đề xuất áp dụng các nguyên tắc đếncho [[Hồng kôngKông]] trong cuộc hội đàm với [[Thủ tướng Anh]] [[Margaret Thatcher]] về tương lai của [[Hồng kôngKông]] khi việc cho [[Vương quốc Anh]] thuê các vùng lãnh thổ mới (bao gồm cả New[[Tân KowloonCửu Long]]) của [[Hồng Kông]] hết hạn vào năm 1997. Một nguyên tắc tương tự cũng đã được đề xuất đàm phán với Bồ Đào Nha về [[Macau]].
 
Nguyên tắc có nội dung: sau khi thống nhất đất nước, dù [[chủ nghĩa xã hội]] được thực hiện ở ''Trung Quốc đại lục'', nhưng ''Hồng Kông'' và ''Ma Cao'', tương ứng là thuộc địa của [[Anh]][[Bồ Đào Nha]], có thể duy trì hệ thống của họ với quyền tự chủ cao ít nhất cho đến 50 năm sau khi Trung Quốc thống nhất. Điều gì sẽ xảy ra sau năm 2047 (Hong Kong) và 2049 (Macau) chưa bao giờ được công khai tuyên bố.
 
Chương 1, Điều 5 của [[Luật Cơ bản Hồng Kông]] quy định:
 
''Hệ thống, chính sách xã hội chủ nghĩa, chính sách không được thực hành tại Hồng Kông đặc khu hành chính Hồng Kông, hệ thống và cách sống tư bản chủ nghĩa trước đây và cách sống thì vẫn không thay đổi trong 50 năm.''
 
Việc thành lập các khu vực này, được gọi là [[đặc khu hành chính]] (SAR), được ủy quyền theo Điều 31 của [[Hiến pháp Cộng hòa nhân dân Trung Hoa|Hiến pháp nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa]], phát biểu rằng Nhà nước có thể thiết lập ''đặc khu hành chính'' khi cần thiết, và rằng các hệ thống được thiết lập trong đó có trách nhiệm được pháp luật quy định được ban hành bởi Quốc hội Nhân dân trong ánh sáng của các điều kiện cụ thể.