Khác biệt giữa các bản “Đại hội Viên”

không có tóm lược sửa đổi
Khi Sa hoàng được tin về hiệp ước bí mật đó, ông đã đồng ý một thỏa hiệp dung hòa quyền lợi của tất cả các bên vào ngày 24 tháng 10 năm 1815. Nga nhận hầu hết [[Công quốc Warsaw]] của Napoleon trên danh nghĩa nó sẽ được coi là "Vương quốc Ba Lan" – gọi là [[Vương quốc Lập hiến Ba Lan|Quốc hội Ba Lan]] với Sa hoàng là quốc vương cai trị nó độc lập với Nga. Tuy nhiên, Nga sẽ không nhận [[tỉnh Posen]] ([[Poznań]]) được giao cho Phổ, gọi là [[Đại Công quốc Posen]] mà không bao gồm [[Kraków]], nơi trở thành một [[Cộng hòa Kraków|thành phố tự do]]. Hơn thế nữa, Sa hoàng không thể thống nhất các miền đất mới này với các phần của [[Ba Lan]] sáp nhập vào Nga những năm 1790. Phổ nhận được 60% lãnh thổ Sachsen - sau này được gọi là [[tỉnh Sachsen]], phần còn lại được trao trả cho vua [[Friedrich August I của Sachsen|Friedrich August I]] với tư cách [[Vương quốc Sachsen]].<ref>C. K. Webster, "England and the Polish-Saxon problem at the Congress of Vienna." ''Transactions of the Royal Historical Society'' 7 (1913): 49-101 [https://www.jstor.org/stable/3678416 online].</ref>
 
== ĐạoThỏa luậtthuận cuối cùng == <!--[[Final Act of the Congress of Vienna]] links here change this section change the redirct-->
[[File:Gains territoriaux de la France en 1814.svg|thumb|Màu hồng, là những vùng lãnh địa vẫn thuộc Pháp năm [[1814]] nhưng bị mất đi sau [[Vương triều 100 ngày]].]]
Đạo luật cuối cùng, tổng hợp tất cả các thỏa thuận riêng rẽ, được ký ngày [[9 tháng 6]] năm [[1815]] (vài ngày trước [[Trận Waterloo]]). Các điều khoản bao gồm: