Khác biệt giữa các bản “Đại hội Viên”

 
Đại Anh nhận một phần [[Tây Ấn]] từ [[Hà Lan]] và [[Tây Ban Nha]] cùng các thuộc địa cũ của [[Hà Lan]] là [[Ceylon]] và [[Cape Colony]] cũng như [[Malta]] và [[Heligoland]]. Theo điều VIII [[Hiệp ước Paris (1815)|Hiệp ước Paris]], Pháp nhượng lại cho Anh các đảo "[[Tobago]] và [[Saint Lucia]], [[Isle de France (Mauritius)|Isle of France]] và các vùng phụ cận, đặc biệt là [[Rodrigues]] và [[Seychelles]]",<ref>[[Treaty of Paris (1814)]] [[Wikisource:Treaty of Paris (1814)#ART.VIII|Article VIII]]</ref><ref>{{cite encyclopedia | title=Seychelles - History |encyclopedia=Encyclopedia Britannica |date=27 September 2016 |url=https://www.britannica.com/place/Seychelles}}</ref> và theo [[Wikisource:Treaty between Great Britain and Russia, respecting the Ionian Islands|Hiệp ước giữa Anh và Áo, Phổ và Nga, về vấn đề Quần đảo Ionian]] (được ký kết tại Paris vào ngày 5 tháng 11 năm 1815) là một trong những hiệp ước được ký kết trong Hòa ước Paris (1815), Anh giành được quyền bảo hộ đối với [[Liên bang quần đảo Ionian]].<ref>{{cite book|ref=harv |last=Hammond |first=Richard James |year=1966 |title=Portugal and Africa, 1815-1910 : a study in uneconomic imperialism|publisher=Stanford University Press, |page=2 |isbn=0-8047-0296-9}}</ref>
 
== Phê bình sau đó==
Đại hội Vienna thường xuyên bị các nhà sử học thế kỷ 19 và gần đây chỉ trích vì phớt lờ các xung lực dân tộc và tự do cũng như áp đặt một phản ứng ngột ngạt lên Lục địa.<ref name="Olson-Shadle">Olson, James Stuart – Shadle, Robert (1991). [https://books.google.com/books?id=uyqepNdgUWkC&pg=PA149&dq=congress+of+vienna+criticised+by+historians&hl=cs&ei=U-qZTLzpCJG7jAf5joHwDw&sa=X&oi=book_result&ct=result&resnum=6&ved=0CEIQ6AEwBQ#v=onepage&q&f=false ''Historical dictionary of European imperialism''], Greenwood Press, p. 149. {{ISBN|0-313-26257-8}}</ref> Nó là một phần không thể thiếu trong cái gọi là [[Trật tự Bảo thủ]], trong đó các quyền dân chủ và dân quyền gắn liền với các cuộc Cách mạng của [[Cách mạng Mỹ|Mỹ]] và [[Cách mạng Pháp|Pháp]] đã không được nhấn mạnh.<ref name="Olson-Shadle"/>
 
Tuy nhiên, trong thế kỷ 20, nhiều nhà sử học đã ngưỡng mộ các chính khách tại Đại hội, những người có công ngăn chặn một cuộc chiến tranh lan rộng khác ở châu Âu trong gần 100 năm (1815–1914). Trong số này có [[Henry Kissinger]], người vào năm 1954 đã viết [[luận án tiến sĩ]] của mình, ''[[Một thế giới được khôi phục|Một thế giới được khôi phục (A World Restored)]]'' dựa trên điều đó. Nhà sử học Mark Jarrett lập luận rằng Đại hội Vienna và Hệ thống Đại hội đã đánh dấu "sự khởi đầu thực sự của kỷ nguyên hiện đại của chúng ta". Ông nói Hệ thống Đại hội là quản lý xung đột có chủ ý và là nỗ lực thực sự đầu tiên nhằm tạo ra một trật tự quốc tế dựa trên sự đồng thuận chứ không phải xung đột. "Châu Âu đã sẵn sàng," Jarrett tuyên bố, "chấp nhận mức độ hợp tác quốc tế chưa từng có để ứng phó với Cách mạng Pháp."<ref name=Jarrett>Mark Jarrett, ''The Congress of Vienna and Its Legacy: War and Great Power Diplomacy after Napoleon'' (2013) pp. 353, xiv, 187.</ref> Nhà sử học Paul Schroeder lập luận rằng các công thức cũ về "[[cân bằng quyền lực]]" trên thực tế là rất mất ổn định và mang tính lợi dụng. Ông nói rằng Quốc hội Vienna đã tránh chúng và thay vào đó thiết lập các quy tắc tạo ra một trạng thái cân bằng ổn định và ôn hoà.<ref name=Schroeder>{{Cite journal |jstor = 2164774|title = Did the Vienna Settlement Rest on a Balance of Power?|journal = The American Historical Review|volume = 97|issue = 3|pages = 683–706|last1 = Schroeder|first1 = Paul W.|year = 1992|doi = 10.2307/2164774}}</ref> Đại hội Vienna là cuộc họp đầu tiên trong số một loạt các cuộc họp quốc tế được gọi là [[Buổi hòa nhạc của Châu Âu]], một nỗ lực nhằm xây dựng một sự cân bằng quyền lực hòa bình ở Châu Âu. Nó từng là hình mẫu cho các tổ chức sau này như [[Hội Quốc liên]] năm 1919 và [[Liên hợp quốc]] năm 1945.
 
Trước khi khai mạc hội nghị hòa bình Paris năm 1918, Bộ Ngoại giao Anh đã dùng Đại hội Vienna để làm ví dụ cho các đại biểu của mình về cách đạt được một nền hòa bình thành công cùng nhau.<ref>Ragsdale, Hugh – Ponomarev, V. N. (1993). [https://books.google.com/books?id=bwvllKkPQtYC&pg=PA413&dq=Paris+peace+1918+British+Foreign+Office+history+of+the+Congress+of+Vienna&hl=cs&ei=qfiZTLLMIY2OjAez3vgU&sa=X&oi=book_result&ct=result&resnum=4&ved=0CDYQ6AEwAw#v=onepage&q=Paris%20peace%201918%20British%20Foreign%20Office%20history%20of%20the%20Congress%20of%20Vienna&f=false ''Imperial Russian foreign policy''], [[Cambridge University Press]]; 1st ed. {{ISBN|0-521-44229-X}}</ref> Bên cạnh đó, các quyết định chính của Đại hội do Tứ đại cường quốc đưa ra và không phải quốc gia châu Âu nào cũng có thể mở rộng quyền của mình tại Đại hội. Bán đảo Ý chỉ trở thành một "địa danh" khi được chia thành bảy phần: [[Vương quốc Lombardia–Veneto|Lombardia–Veneto]], [[Công quốc Modena và Reggio|Modena]], [[Vương quốc Hai Sicilia|Napoli – Sicilia]], [[Công quốc Parma|Parma]], [[Vương quốc Sardegna|Piedmonte – Sardegna]], [[Đại công quốc Toscana |Toscana]] và [[Lãnh địa Giáo hoàng]] dưới sự kiểm soát của các cường quốc khác nhau.<ref>Benedict, Bertram (2008). [https://books.google.com/books?id=BtU6LWt60rQC&pg=PA7&dq=italy+under+control+congress+of+vienna&hl=cs&ei=nwCaTO6oGNG6jAfmq704&sa=X&oi=book_result&ct=result&resnum=5&ved=0CEQQ6AEwBA#v=onepage&q=italy%20under%20control%20congress%20of%20vienna&f=false ''A History of the Great War''], BiblioLife. Vol. I, p. 7, {{ISBN|0-554-41246-2}}</ref> [[Ba Lan]] vẫn được phân chia giữa Nga, Phổ và Áo với phần lớn nhất là [[Vương quốc Lập hiến Ba Lan|Vương quốc Ba Lan]] mới được thành lập vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Nga.
 
Các thỏa thuận do Bốn cường quốc thực hiện nhằm đảm bảo các tranh chấp trong tương lai sẽ được giải quyết theo cách có thể tránh được các cuộc chiến tranh khủng khiếp như trong 20 năm trước đó.<ref>Willner, Mark – Hero, George – Weiner, Jerry Global (2006). [https://books.google.com/books?id=P98aXmGsFxcC&pg=PA520&dq=congress+of+Vienna+led+to+future+disputes&hl=cs&ei=hwOaTJ6lIZi8jAfj8uQN&sa=X&oi=book_result&ct=result&resnum=2&ved=0CCsQ6AEwAQ#v=onepage&q=congress%20of%20Vienna%20led%20to%20future%20disputes&f=false ''History Volume I: The Ancient World to the Age of Revolution''], Barron's Educational Series, p. 520. {{ISBN|0-7641-5811-2}}</ref> Mặc dù Quốc hội Vienna duy trì sự cân bằng quyền lực ở châu Âu, nhưng nó không thể kiểm tra sự lan rộng của các phong trào cách mạng trên khắp lục địa khoảng 30 năm sau đó.
 
== Xem thêm ==