Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Chúa Trịnh”

không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
Không có tóm lược sửa đổi
:''Trong nhà dấy vạ''
 
Mẹ mất, nghe tin Nguyễn Kim nổi dậy dựng lại nhà Lê, Trịnh Kiểm bèn đến xin gia nhập. Nhờ tài năng, ông được Nguyễn Kim tin cậy và gả con gái là [[Nguyễn NgọcThị Bảo|Ngọc Bảo]] cho. Nǎm [[1539]] ông được phong làm Đại tướng quân, tước Dực quận công. Năm [[1545]], Nguyễn Kim mất, Trịnh Kiểm lên thay cầm quyền, được phong làm thái sư nắm toàn thể quân đội.
 
=="Phù Lê diệt Mạc"==
Nắm quyền trong triều đình Nam triều nhà Lê, trước hết Trịnh Kiểm lo đối phó với các con của Nguyễn Kim để củng cố quyền lực. Ông sai thuộc hạ xông vào nhà giết con cả của Kim là [[Nguyễn Uông]]. Người con thứ là [[Nguyễn Hoàng]] sợ hãi xin xuống trấn giữ vùng [[Thuận Hóa]] - [[Quảng Nam]] ở phía Nam. Trịnh Kiểm cho rằng giết cả hai anh em Hoàng sẽ mang tiếng, mà Thuận - Quảng là nơi xa xôi, "ô châu ác địa" nên bằng lòng cho Hoàng vào đó để mượn tay nhà Mạc giết Hoàng. Từ đó Trịnh Kiểm nắm toàn bộ quyền hành của nhà Lê, xây dựng sự nghiệp cho [[trịnh (họ)|họ Trịnh]].
 
Năm 1556, vua [[Lê Trung Tông]] mất sớm không có con nối, Trịnh Kiểm định giành ngôi nhà Lê, nhưng còn do dự sợ dư luận, bèn sai người tìm đến Trạng Trình [[Nguyễn Bỉnh Khiêm]] bấy giờ đang ẩn dật. Nghe theo lời khuyên của Trạng Trình ("''giữ chùa thờ Phật thì ăn oản''"), Trịnh Kiểm bèn đi tìm được người trong [[tôn thất]] nhà Lê là Lê Duy Bang, cháu 6 đời của [[Lê Trừ]] (anh [[Lê Thái Tổ]]), lập làm vua, tức là [[Lê Anh Tông]]. Từ đó họ Trịnh nối đời cầm quyền nhưng danh nghĩa vẫn tôn phò, làm bề tôi cho nhà Lê, hai họ sống chung trong cơ chế lưỡng đầu phụ thuộc nhau: nhà Lê cần có họ Trịnh để bảo vệ và chống Mạc, còn họ Trịnh cần có nhà Lê để việc nắm quyền được danh chính ngôn thuận. Bởi vậy người đời truyền lại câu: "''Lê tồn Trịnh tại, Lê bại Trịnh vong.''"
 
Năm 1570, [[Trịnh Kiểm]] mất, hai con là [[Trịnh Cối]] và [[Trịnh Tùng]] tranh quyền. Hai anh em dàn quân đánh nhau. Cùng lúc đó quân Mạc từ bắc kéo vào. Trịnh Cối bị kẹp giữa hai đường không thể cự nổi bèn đầu hàng [[nhà Mạc]], được nhà Mạc thu nhận và phong chức.
Người dùng vô danh