Khác biệt giữa các bản “Lâm Tắc Từ”

Thẻ: Đã được lùi sửa
Thẻ: Đã được lùi sửa Sửa ngày tháng năm
=== Đốt thuốc phiện ===
[[Tập tin:Destruction of opium in 1839.jpg|nhỏ|300px|Lâm Tắc Từ giám sát việc đốt thuốc phiện]]
Lúc này, việc buôn bán [[thuốc phiện]] cuối thời [[nhà Thanh]] trở nên phổ biến và trở thành mối nguy hại của quốc gia. Lâm Tắc Từ đã nhiều lần tấu lên nhà vua về mối nguy hại này. Lâm Tắc Từ nhấn mạnh cái hại của nha phiến qua hai lãnh vực kinh tế, quốc phòng khiến vua Ðạo Quang rất xúc động, trong ngày ban chiếu chỉ tưởng lệ, triệu Lâm Tắc Từ đến gặp mặt; trong 7 ngày từ ngày 28/12/1838 đến 3/1/1839 gặp 8 lần, mỗi lần khoảng 1 giờ rưỡi. Ban cho chức Khâm sai đại thần, tra biện hải khẩu Quảng Ðông, tiết chế Thủy sư, với trọng trách thanh tra nha phiến, xuống Quảng Đông thi hành lệnh cấm thuốc phiện. Ðồng thời mệnh Tổng đốc, Tuần phủ Quảng Ðông ra sức hợp tác, nhắm ''"trừ sạch ô uế, đoạn tuyệt gốc rễ"''. Lâm Tắc Từ cũng biết ''"thân hãm nguy cơ, nhưng từ chối không được, chỉ biết đem hết lòng thành, mong trừ mối họa lớn cho Trung nguyên"''. Vua Ðạo Quang thì ''"huấn dụ thiết tha, ủy nhiệm trọng chức"'', khiến Lâm Tắc Từ ''"chảy nước mắt nhận chức, còn họa phúc vinh nhục không màng đến"''.
 
Ngày 25 tháng 10 năm 18301838, Đạo Quang ban bố thánh chỉ, yêu cầu các tỉnh thi hành việc cấm thuốc phiện (cấm buôn bán và hút thuốc phiện) đặc biệt là tỉnh [[Quảng Đông]] là điểm nóng về vấn nạn thuốc phiện do thương gia Anh tuồn vào.
 
Sau khi đến Quảng Đông, Lâm Tắc Từ lập tức mở các cuộc điều tra, lùng bắt những kẻ buôn thuốc, mặt khác kiên quyết đấu tranh với thương gia nước ngoài bán thuốc phiện. Ngày 18 tháng 3, ông đã cương quyết phát lệnh tịch thu thuốc phiện của nhà buôn nước ngoài. Lâm Tắc Từ triệu tập các thương gia nước ngoài tuyên bố thể hiện việc triệt để cấm thuốc phiện, ông công khai đưa tờ lệnh cấm thuốc phiện và trao cho các nhà buôn thuốc người nước ngoài, hẹn trong 3 ngày phải giao nộp toàn bộ số thuốc phiện cất giữ trên tàu, bằng không sẽ bế quan tỏa cảng, đồng thời yêu cầu họ làm cam kết không đưa tàu trở thuốc phiện đến nữa, nếu bị phát hiện sẽ tịch thu toàn bộ thuốc phiện, người cũng sẽ bị bắt.<ref>http://vietnamese.cri.cn/561/2010/03/01/1s137286.htm</ref>
Ngày 29 tháng 12 năm 1838, Lâm Tắc Từ phụng chỉ từ Hồ Quảng đến [[Bắc Kinh]], vua Đạo Quang trong 8 ngày đã 8 lần triệu gặp Lâm Tắc Từ, lắng nghe ý kiến và kế hoạch cụ thể của ông đối với việc cấm thuốc phiện, phong ông làm Khâm sai đại thần kiêm Tiết độ Thủy sư Quảng Đông, xuống Quảng Đông thi hành lệnh cấm thuốc phiện này. Sau khi đến Quảng Đông, ông lập tức mở các cuộc điều tra, lùng bắt những kẻ buôn thuốc, mặt khác kiên quyết đấu tranh với thương gia nước ngoài bán thuốc phiện.
 
Ngày 18 tháng 3, ông đã cương quyết phát lệnh tịch thu thuốc phiện của nhà buôn nước ngoài. Lâm Tắc Từ triệu tập các thương gia nước ngoài tuyên bố thể hiện việc triệt để cấm thuốc phiện, ông công khai đưa tờ lệnh cấm thuốc phiện và trao cho các nhà buôn thuốc người nước ngoài, hẹn trong 3 ngày phải giao nộp toàn bộ số thuốc phiện cất giữ trên tàu, bằng không sẽ bế quan tỏa cảng, đồng thời yêu cầu họ làm cam kết không đưa tàu trở thuốc phiện đến nữa, nếu bị phát hiện sẽ tịch thu toàn bộ thuốc phiện, người cũng sẽ bị bắt.<ref>http://vietnamese.cri.cn/561/2010/03/01/1s137286.htm</ref>
 
Lâm Tắc Từ đã viết một bức thư ngỏ tới [[Nữ hoàng Victoria]] đặt câu hỏi về hành vi đạo đức của [[Chính phủ Anh Quốc|chính phủ Anh]]. Trích dẫn [[Vương quốc Anh]] đã cấm hút thuốc phiện, Lâm Tắc Từ đặt câu hỏi về chuẩn mực đạo đức của nước Anh khi họ dung túng cho thương nhân Anh buôn bán một mặt hàng rõ ràng bị cấm ở chính quốc họ. Ông viết: ''"Bệ hạ trước đây chưa được thông báo về vấn đề này một cách chính thức và người có thể biện hộ cho sự thiếu hiểu biết về mức độ nghiêm trọng trong luật pháp của chúng tôi, nhưng giờ đây tôi đảm bảo rằng chúng tôi sẽ triệt hủy thứ thuốc có hại này mãi mãi."'' Nội dung chiếu hội trình bày việc thông thương cần có lợi cho hai bên, không thể ''“dùng vật hại người để mưu cầu không chán”''. Nước Anh cấm nha phiến rất nghiêm, đã biết rõ cái hại của nha phiến; vậy thì ''"cái mà không dùng để hại nước Anh, không thể chuyển sang hại Trung Quốc"'', và ''“Giả sử người Anh không mang thuốc phiện đến, thì người Hoa lấy đâu mà mua, lấy đâu mà hút... Người ta giết một mạng người, thì phải đền mạng, huống hồ thuốc phiện hại người, nào chỉ một mạng!”''. Xét theo đạo đức thì lập luận của Lâm Tắc Từ không sai vào đâu; nhưng theo quan điểm vụ lợi của [[chủ nghĩa tư bản]] Tây phương thì lời tỉnh cầu của ông chỉ là vô nghĩa.
Người dùng vô danh