Khác biệt giữa các bản “Nguyễn Phúc Cảnh”

'''Anh Duệ Hoàng thái tử''' ([[chữ Hán]]: 英睿皇太子, [[6 tháng 4]] năm [[1780]] - [[20 tháng 3]] năm [[1801]]), còn gọi là '''Tăng Duệ Hoàng thái tử''' (增睿皇太子), tên thật là '''Nguyễn Phúc Cảnh''' (阮福景), tục gọi là '''Hoàng tử Cảnh''' (皇子景), '''Đông cung Cảnh''' (東宮景) hay '''Ông Hoàng Cả''', là Hoàng thái tử đầu tiên dưới triều [[nhà Nguyễn]] trong [[lịch sử Việt Nam]].
 
Ông là con trai trưởng của vua [[Gia Long]] ([[Nguyễn Ánh]]), chào đời vào những năm mà vua cha đang phải lưu lạc ở miền Nam vì sự truy đuổi của giặcnhà Tây Sơn. Từ năm [[1783]] đến [[1789]] ông theo Giám mục [[Pigneau de Behaine]] ([[Bá Đa Lộc]]) sang cầu viện triều đình [[Vương tộc Bourbon|Bourbon]] nước Pháp để giúp đỡ cho [[nhà Nguyễn]] chống lại Tây Sơn, tuy nhiên không đạt được thỏa thuận chính thức nào. Sau khi về nước, ông được lập làm Đông cung Thế tử năm [[1793]] và nhiều lần theo vua cha ra chiến trường hoặc đảm nhận vai trò nhiếp chính ở hậu phương.
 
Đông cung Cảnh qua đời vì bệnh đậu mùa năm 21 tuổi, một năm trước khi Nguyễn Ánh thống nhất đất nước, vì thế ông không bao giờ được bước lên ngôi Hoàng đế. Cái chết của ông dẫn đến cuộc tranh cãi về người kế vị trong triều đình nhà Nguyễn mà kết cục Hoàng tử thứ xuất [[Nguyễn Phúc Đảm]] vượt qua 2 vị cháu đích tôn của vua Gia Long để bước lên ngôi Thái tử, cũng chính là vua [[Minh Mạng]] sau này.
46

lần sửa đổi