Khác biệt giữa các bản “Thổ công”

===Ông Địa của người Việt===
[[Tập tin:Suối Tiên năm 2012, tượng ông Địa tựa lưng cọp (hổ) vàng.jpg|270px|nhỏ|phải|Tượng ông Địa tựa lưng cọp vàng ở Khu du lịch Suối Tiên]]
Riêng người Việt thì coi Ông Địa như một vị thần hể hả, bình dân, mập mạp, [[bụng]] phệ. Ông Địa ăn mặc xuề xòa, có khi ở trần, tay cầm [[quạt tay|quạt]] lá, tướng tốt vì lúc nào cũng vui cười. Vị thần này dễ tính nên khấn vái không cầu kỳ, chỉ nải [[chuối]] cũng đủ.<ref>[http://thanhnien.vn/van-hoa/vi-sao-ong-dia-luon-cuoi-753534.html "Vì sao Ông Địa luôn cười?"]</ref> Ông Địa của người Việt thường xuất hiện mỗi khi [[múa lân]], coi như một năng lực cân bằng thú tính của con lân hay [[sư tửhổ]], thuần hóa nó thành một con vật mang điềm tốt lành. Có nơi còn nhập Ông Địa và [[Phật Di Lặc]] là một.
 
Phần nhiều tượng ông Địa được điêu khắc cỡi hay ngồi tựa lưng vào cọp vàng. Trong tín ngưỡng dân gian, cọp vàng được chạm khắc hay vẽ ở bình phong các đình làng với ý nghĩa Hoàng hổ biểu thị cho Hoàng Đế là vị thần ở vị trí trung tâm thuộc hành Thổ trong hệ thống thần Ngũ phương Ngũ Thổ nên Địa cỡi cọp vàng là một biểu hiện được căn cứ vào thuyết Ngũ hành. Ông Địa thì đầu chít khăn đầu rìu dắt mối hai bên, tay cầm quạt, cỡi cọp, cái khăn bịt trên đầu và tay cầm quạt là đặc điểm phân biệt tượng Ông Địa và tượng Phật Di Lặc.