Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Dương Quá”

nKhông có tóm lược sửa đổi
 
==Tiểu sử==
'''Dương Quá,''' là con trai duy nhất của [[Dương Khang]] (Hoàn Nhan Khang) và [[Nhân vật trong Anh hùng xạ điêu#Mục Niệm Từ|Mục Niệm Từ]], dòng dõi [[Dương Tái Hưng]] thời [[Nhà Tống|Nam Tống]]. Tên của chàng là do [[Quách Tĩnh]] đặt cùng với tên tự là Cải Chi, vì khi chàng ra đời thì Dương Khang đã chết, với mong muốn khi lớn lên chàng sẽ sửa lại các sai lầm của cha. Chàng được mô tả là người có chân mày tỏa ra khí khái bất phàm, cặp mắt sáng ngời, tính tình thì thông minh, cổ quái, có nhiều mưu mẹo. Chàng biết rất ít quá khứ của song thân, từ nhỏ mồ côi cha mẹ, lẻ loi hiu quạnh. Khi còn niên thiếu, Dương Quá được [[Quách Tĩnh]] tìm thấy và nhận nuôi. Mặc dù là đệ tử nhập thất của [[Toàn Chân đạo|Toàn Chân giáo]], nhưng vì bất mãn với sư phụ lòng dạ hẹp hòi là [[Triệu Chí Kính]], lại chịu đủ giày vò hành hạ nên sau khi trót đánh gục một sư huynh đồng môn, Dương Quá trốn khỏi Toàn Chân. Sau đó lạc vào [[Cổ Mộ]], gặp được [[Tiểu Long Nữ]] và bái nàng làm sư phụ (tuy vậy gọi là cô cô chứ không xưng sư đồ) đã học được rất nhiều võ công. Mối tình sư đồ giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ bắt đầu từ đây. Mối tình này chịu sự kỳ thị, chèn ép của giang hồ vì nó đi ngược lại đạo nghĩa sư đồ truyền thống, nhưng Dương Quá không những một mực mặc kệ mà còn ngày càng yêu Tiểu Long Nữ hơn và quyết lấy nàng làm vợ dù ai có nói gì chăng nữa.
 
Chàng có mặt mũi rất giống cha mình ngay từ khi còn niên thiếu, được mô tả là người có chân mày tỏa ra khí khái bất phàm, cặp mắt sáng ngời, tính tình thì thông minh, cổ quái, có nhiều mưu mẹo. Chàng biết rất ít quá khứ của song thân, từ nhỏ mồ côi cha mẹ,. Khi còn niên thiếu, Dương Quá nhận Âu Dương Phong làm cha nuôi, được [[Quách Tĩnh]] tìm thấy và muốn thu nhận làm đệ tử, nhưng Hoàng Dung thấy dung mạo chàng quá giống Dương Khang, sinh ra lo lắng, cũng như Kha Trấn Ác không đồng ý cho Dương Quá sống ở đảo Đào Hoa vì ông ám ảnh cái chết của 5 người em trong gia đình Lục Quái. Lấy cớ Dương Quá mồ côi, lẻ loi hiu quạnh nên Hoàng Dung đã yêu cầu Quách Tĩnh gửi gắm Dương Quá cho mình, nhận Dương Quá làm đệ tử, để truyền dạy chữ nghĩa rồi mới cho luyện võ. Còn Quách Tĩnh thu nhận anh em Võ Tu Văn - Võ Đôn Nho làm đệ tử, chỉ coi Dương Quá là con đỡ đầu. Do tính tình bướng bỉnh của Quách Phù (con gái đầu của Quách Tĩnh), Dương Quá xảy ra xích mích với cả Quách Phù và anh em họ Võ, mặc dù trong lòng Quách Phù thầm thích Dương Quá. Hoàng Dung nghe theo sự áp đặt từ đại sư phụ Kha Trấn Ác, đưa Dương Quá rời khỏi đảo Đào Hoa, Quách Tĩnh bất đắc dĩ phải gửi gắm Dương Quá ở phái Toàn Chân.
 
Mặc dù là đệ tử nhập thất của [[Toàn Chân đạo|Toàn Chân giáo]], nhưng vì bất mãn với sư phụ lòng dạ hẹp hòi là [[Triệu Chí Kính]], lại chịu đủ giày vò hành hạ nên sau khi trót đánh gục một sư huynh đồng môn, Dương Quá trốn khỏi Toàn Chân. Sau đó lạc vào [[Cổ Mộ]], gặp được [[Tiểu Long Nữ]] và bái nàng làm sư phụ (tuy vậy gọi là cô cô chứ không xưng sư đồ) đã học được rất nhiều võ công. Mối tình sư đồ giữa Dương Quá và Tiểu Long Nữ bắt đầu từ đây. Mối tình này chịu sự kỳ thị, chèn ép của giang hồ vì nó đi ngược lại đạo nghĩa sư đồ truyền thống, nhưng Dương Quá không những một mực mặc kệ mà còn ngày càng yêu Tiểu Long Nữ hơn và quyết lấy nàng làm vợ dù ai có nói gì chăng nữa.
 
Trong một lần gặp gỡ con gái đầu của Quách Tĩnh là [[Quách Phù]], chàng đã bị cô chặt mất cánh tay phải. Từ đó chàng ẩn thân trong hang động, cùng với Thần điêu (chim thần, một con chim to lớn có thể chở được người, chim này biết võ công và hiểu tính người) ngày đêm luyện tập võ nghệ. Sau đó, cùng với Thần điêu, chàng đã cứu giúp được nhiều người gặp nạn và được tôn làm Thần điêu đại hiệp.
Trong cuộc Hoa Sơn luận kiếm lần thứ ba, với võ công trác tuyệt, Dương Quá được tôn là Tây Cuồng - một trong [[Thiên hạ ngũ tuyệt]] (danh xưng thay cho "võ lâm ngũ bá" trước đó).
 
Vì chàng đã tìm lại được Tiểu Long Nữ, Dương Quá quyết định cùng thê tử củavợ mình bỏ đi ẩn dật và không ai biết họ đã đi đâu, sống như thế nào. Theo lời của cô gái áo vàng họ Dương (hậu duệ Dương Quá) ở cuối bộ [[Ỷ Thiên Đồ Long ký|Ỷ Thiên Đồ Long Ký]] thì có nhắc tới "Chung Nam sơn hậu, hoạt tử nhân mộ, Thần điêu hiệp lữ, tuyệt tích giang hồ". Rất có thể Dương Quá và Tiểu Long Nữ đã về Cổ Mộ, lánh ẩn giang hồ, sống hết cuộc sốngđời tự tạiđây.
 
=== Võ học ===
Dương Quá học vỡ lòng võ công Cái Bang từ mẹ cậu, Mục Niệm Từ. Nhưng do mẹ mất sớm, Dương Quá không có điều kiện trau dồi võ thuật Cái Banng, phải đến năm 18,19 tuổi cậu mới gặp Hồng Thất Công và lĩnh ngộ tuyệt chiêu Đả Cẩu Bổng Pháp trước khi Hồng Thất Công lìa đời (nhưng phải đến khi gặp lại bang chủ Hoàng Dung, cậu mới hoàn thành được bộ quyền cước này). Về chưởng pháp, cậu chỉ mới học được một phần bộ môn Hà Mô Công từ cha nuôi là Âu Dương Phong. Mặc dù chưởng pháp này rất mạnh, Dương Quá rất ít thi triển vì nó tương đối có hại, lại không phù hợp giao đấu trong điều kiện thực chiến.
 
Sư phụ đầu tiên của Dương Quá là Triệu Chí Kính, nhưng nhân phẩm thấp kém lại không dạy học đàng hoàng nên Dương Quá đã từ mặt Triệu. Dương Quá nhận Tiểu Long Nữ làm sư phụ duy nhất của mình và cũng là nương tử, nhờ đó, Dương Quá luyện thành cao thủ bộ môn Ngọc Nữ Tâm Kinh Kiếm Pháp, phối hợp với Toàn Chân Kiếm Pháp mà Dương Quá tự luyện được.
 
Hoàng Dung cũng là sư phụ không chính thức của Dương Quá. Bà chỉ dạy cậu học luận ngữ ban đầu, nhưng sau này bà đã truyền thụ khẩu quyết Đả Cấu Bổng Pháp để Dương Quá đánh bại đại sứ Mông Cổ.
 
Khi bị Quách Phù chặt mất tay, chàng đã có cuộc kỳ ngộ với một con chim điêu sống lâu năm (con chim này là vật nuôi bầu bạn với kiếm ma Độc Cô Cầu Bại). Chàng khai quật mộ kiếm của Độc Cô Cầu Bại và luyện được phần nào tuyệt kỹ kiếm pháp mạnh mẽ đã thất truyền.
 
Trong 16 năm xa cách với Tiểu Long Nữ, Dương Quá đã tập thành thục Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng, tổng hợp từ tất cả tinh hoa võ học mà chàng đúc kết được.
 
=== Chuyện tình ===
Bản thân Dương Quá mang phong thái rất đặc biệt, dung mạo lại tuấn tú nên dễ dàng cuốn hút nhiều cô nương ngoài Tiểu Long Nữ: