Khác biệt giữa các bản “Phan Thị Bích Hằng”

không nguồn gốc
(không nguồn gốc)
Thẻ: Soạn thảo trực quan Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động Sửa đổi di động nâng cao
(không nguồn gốc)
Thẻ: Soạn thảo trực quan Sửa đổi di động Sửa đổi từ trang di động Sửa đổi di động nâng cao
== Tiểu sử ==
Phan Thị Bích Hằng sinh ở xã [[Khánh Hòa, Yên Khánh|Khánh Hòa]], huyện [[Yên Khánh]], tỉnh [[Ninh Bình]]. Đầu năm 2005, bà mở một doanh nghiệp chuyên về thiết kế nội thất (hai vợ chồng làm giám đốc và phó giám đốc). Năm [[2007]] bà công tác tại trường [[Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội|Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội]] (tên cũ là trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà Nội) và cũng là một trong những cộng tác viên của bộ môn [[Cận tâm lý]], [[Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người]] thuộc [[Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam]]. Năm [[2010]], Phan Thị Bích Hằng tuyên bố dừng công việc [[ngoại cảm]] và chuyển sang [[kinh doanh]].<ref name="Giải nghệ">[http://www.tienphong.vn/xa-hoi/516900/Nha-ngoai-cam-Phan-Thi-Bich-Hang-se-giai-nghe.html Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng sẽ giải nghệ?]</ref><ref name="Kinh doanh">[http://dddn.com.vn/2011070810074220cat46/phan-thi-bich-hang-tu-coi-am-den-kinh-doanh-bds.htm Phan Thị Bích Hằng: Từ "cõi âm" đến kinh doanh BĐS]</ref>.
 
==Quá trình trở thành nhà ngoại cảm==
Bà trở thành nhà ngoại cảm sau một biến cố lớn, chuyện của bà được kể lại như sau:
 
Năm 1988, bà và một người bạn cùng bị một con chó dại cắn, bạn gái của bà bị chết. Bà được gia đình đưa đi chữa trị nhiều nơi, bằng cả Đông y lẫn Tây y, song không lành. Một thầy lang đã chữa cho bà bằng bài thuốc của ông, sau một đợt lên cơn dại bà tỉnh lại và khỏi bệnh.
 
Vài tháng sau, khi khỏe mạnh hẳn, bà thường đi lung tung và nhìn mặt mọi người bà có thể biết được họ còn sống lâu hay sắp chết dựa vào màu sắc ấn đường (vị trí giữa hai mày, đây là phép xem tử vi tướng số) của họ. Một số người như ông Vũ Văn Trác, 50 tuổi, đang khỏe mạnh, bà bảo: “Ông ơi, chắc là ông sắp mất rồi. Ông đừng đi làm nữa cho khổ!” Vài ngày sau, loa truyền thanh xã thông báo ông Trác chết thật. Tiếp sau ông Trác là ông Bùi Văn Trai, Chủ nhiệm hợp tác xã thêu xuất khẩu xã Khánh Hòa. Giữa hội trường UBND xã, có nhiều người chứng kiến, bà nói: “Đến tháng giêng là chú chết đấy”, bà bị mọi người mắng, nhưng không ngờ, đầu tháng giêng ông Trai chết thật.
 
Sau chuyện đó cả làng bảo Hằng bị ma ám. Bà nói rằng bà không bị thần kinh, những chuyện đó là do bà nhìn thấy thật, nhưng không ai tin. Bà được bố mẹ đưa đi khám bệnh và cúng bái để cầu cho bà khỏi bệnh. Khi mọi người cho bà là bị bênh thần kinh thi thực tế bà có khả năng phán đoán được tình trạng sức khỏe, thậm chí cả suy nghĩ của người khác, song Hằng đau khổ đến nỗi chỉ mong quên hết khả năng ấy đi.
 
Linh hồn người chết đầu tiên mà bà thấy là của bà nội và người chú chết yểu của bà mặc dầu bà chưa thể nghe thấy giọng nói của họ vào lúc đấy. Mọi người trong nhà không ai tin, duy chỉ có ông nội bà tin bà.
 
Ngoài khả năng nhìn thấy linh hồn và xem ấn đường, bà còn có thể bằng mắt thường nhìn thấy hài cốt và quan tài hoặc tiểu (bình đựng tro cốt hoặc hài cốt người chết) được chôn sâu dưới lòng đất. Bằng khả năng này bà cùng với người anh trai đã đi cuốc đất đào lên rất nhiều bộ hài cốt không rõ danh tính ở trong xóm.
 
Khả năng ngoại cảm của bà chính thức được công nhận bởi gia đình khi bà tìm được ngôi mộ cụ tổ (bố của ông nội bà) của gia đình bà bị thất lạc nhiều năm ngay giữa con đường lớn. Bà cũng phát hiện được trong sân nhà ông bác bà có mộ cổ [[chôn cất|chôn]] ở đó, các khả năng của bà dần dần được mọi người chú ý nhiều hơn. Sau đó, bà giúp các cán bộ của Bộ Văn hóa Thông tin khảo sát lại di tích lịch sử chùa Dầu quê bà có từ đời nhà Trần, các phát kiến của bà được mọi người ghi nhận và chùa Dầu sau đó được công nhận là di tích lịch sử văn hóa.
 
Từ đó khả năng kỳ lạ của Phan Thị Bích Hằng bắt đầu được mọi người biết tới và gọi bà là nhà ngoại cảm.
 
==Thành tích tìm hài cốt bằng ngoại cảm==