Khác biệt giữa các bản “Hạc cầm”

→‎Lịch sử: Việt-hóa
(→‎Lịch sử: Việt-hóa)
 
== Lịch sử ==
[[Tập tin:Harp Player in a Pavillion - Qiu Ying.jpg|thumb|300px|Tranh vẽTrung vềHoa một phụcảnh nữngười Trungđàn Quốc chơi "không hầu"]]
NguyênTương thủy củatruyền hạc cầm được cho là bắt nguồný từ ý tưởng của cây [[cung]]. Trongbẻ thờicong cổ, chiếcgắn hạcnhiều cầmdây. đượcThời phảncổ ánhđại, tronghạc các nền văn hóa,cầm loại nhạc cụ gắn liền với những câu chuyện thần tiên, thường thấy nhất là hình ảnh nhữngvới [[thiên sứ|thiên thần]] cầmbay trên không, tay ôm đàn hạc và hát múa kếtgiữa hợpđền với khung cảnhđài tráng lệ của cung điện, đền đài, nơi mà các vị [[vua]] [[chúa]], để giới [[quý tộc]] thờithưởng cổ đại thường tụ tập, vui chơi [[ca hát]].ngoạn.
 
Những chiếccây đàn hạc lâu đời nhất đượcnay tìmcòn thấydấu đãtích đượcxuất phát hiện trong đống đổ nát từ thờidi kỳchỉ [[Sumer]] cổ đại ở miền nam [[Iraq]]. Hạc cầm được biết đến nhưĐây một trong những loại nhạc cụ cổ nhất của loài người,thểlẽ ra đời tại [[Ai Cập]] vào khoảng 6.000 năm [[trước Công nguyên]]<ref>{{chú thích web | url = http://suckhoedinhduong.nld.com.vn/127647p0c1020/canh-hac-co-don.htm | tiêu đề = Cánh hạc cô đơn Văn hóa | author = | ngày = | ngày truy cập = 7 tháng 6 năm 2014 | nơi xuất bản = Người Lao động | ngôn ngữ = }}</ref> hay íttrễ nhất là 4000 năm trongtrước Công nguyên thời kỳ [[Babilon]] và [[Lưỡng Hà]]. HạcNhững cầmmảng đã[[điêu xuất hiện trong những bức chạm trổkhắc]] trên nấmlăng mồ củamộ [[Pharaon|Pharaoh]] [[Ramesses III|Ramses III]] (1198-1166 Trước Công nguyên) đã nhữngthấy đồhạc tếcầm. lễCây từđàn nămnày 2900cũng trước côngmặt nguyêntrong củacác nướcvật tự khí chôn ở Iraq khoảng 2900 trước Công nguyên. Từ khi[[Trung loạiĐông]] nhạchạc cụcầm nàytheo phátchân triểnlàn ở Cácsóng [[quốc gia Hồi giáo]], nó lan dầnsang từ[[Bắc phươngPhi]] bắc của châu Phirồi tới [[Tây Ban Nha]] trong thời kỳvào thế kỷ thứ 8,. rồiTừ quađó hầuhạc hếtcầm cácdu nước ởnhập châu Âu.
 
Ở [[Châu Á]], đàn [[:en:konghou|không hầu]] là cây đàn hạc Trung Quốc cổ đại. Có giả thiết cho rằng nhạc cụ này đã tuyệt chủng vào thời [[nhà Minh]]. Nó đã được hồi sinh trong thế kỷ 20 như một cây đàn hạc đôi; phiên bản hiện đại của nhạc cụ không giống với nhạc cổ, nhưng hình dạng của nó tương tự như đàn hạc hòa nhạc phương Tây. Theo khảo cứu, đàn này lưu truyền đến nay đã hơn 2.000 năm. Ngoài sử dụng trong giàn nhạc cung đình ra, đàn không hầu còn lưu truyền rộng rãi trong dân gian. Thế nhưng, cây đàn cổ xưa này từ sau thế kỷ 14 nó dần bị quên lãng cho tới khi được khôi phục lại vào đầu thế kỷ 20 trong nhã nhạc cung đình Trung Hoa, độc tấu hay hoà tấu cùng nhạc cụ phương Tây.