Khác biệt giữa các bản “Hoa Lư tứ trấn”

Không thay đổi kích thước ,  2 tháng trước
===Trấn bắc: Thần Không Lộ===
[[Tập tin:ChuabaidinhcoB2.jpg|nhỏ|250px|phải|Tượng Đức Thánh Nguyễn ở [[chùa Bái Đính]]]]
Khác với 3 vị thần kia, vị thần Khổng Lồ trong giaitruyền thoạithuyết từ thời Đinh đã gắn liền việcvới việc tạođắp núi, đào sông tạo ra thiên nhiên đất trời, cảnh vật. Đến thời Lý thì dân gian đã đồng nhất thần Khổng Lồ hóa kiếp đầu thai vào nhân vật lịch sử [[Nguyễn Minh Không]], vốn là danh nhân sinh ra trên quê hương Vua [[Đinh Tiên Hoàng]]. Do có nhiều công lao với triều Lý và thần dân, lại là người sáng lập nhiều chùa ở [[cố đô Hoa Lư]] nên ông được tôn sùng như là vị thánh trấn bắc [[Hoa Lư]] tứ trấn. Các giai thoại về Đức Thánh Nguyễn có sự pha trộn và hòa nhập cùng vị thần Khổng Lồ trong truyền thuyết [[Ninh Bình]], có thể đi lại bay lượn trên không, tạo ra những hòn núi, hang động, hồ đầm,...
 
[[Lý Quốc Sư]] có nhiều công lớn chữa bệnh cho vua và nhân dân mà ông cùng với [[Trần Hưng Đạo]] sau này là những nhân vật lịch sử có thật được [[người Việt]] tôn sùng là ''đức thánh Nguyễn, đức thánh Trần''. Trong dân gian, [[Lý Quốc Sư|Nguyễn Minh Không]] còn được coi là một vị [[thánh (định hướng)|thánh]] trong [[tứ bất tử]] ở [[Việt Nam]] và ông tổ nghề đúc đồng. [[Lý Quốc Sư]] tên thật là Nguyễn Chí Thành sinh tại xã Đàm Xá, phủ [[Tràng An]] (xã [[Gia Thắng]], [[Gia Viễn]], [[Ninh Bình]]). Khi tu hành đắc đạo, ông trở về quê nhà dựng nhiều chùa như chùa Viên Quang, [[chùa Địch Lộng]], [[động Am Tiên|chùa Am Tiên]], [[chùa Bái Đính]] để tu hành, lấy vị hiệu là Minh Không. Là một nhà sư tài danh lẫy lừng, Ông đã được coi là thần y khi chữa bệnh "hóa hổ" cho vua [[Lý Thần Tông]] và được phong làm [[Quốc sư]]. Khi ông mất rồi, rất nhiều đền chùa được dựng lên để thờ phụng. Đại Việt sử ký toàn thư chép rằng: "''Quốc sư Minh Không rất linh ứng. Phàm khi có tai ương hạn lụt, cầu đảo đều nghiệm cả''." Ông được các làng nghề đúc đồng suy tôn là ông tổ của nghề đúc đồng, là người góp phần tạo nên "[[Tứ đại khí]]" nổi tiếng ở nước Việt thời [[nhà Lý]] là Tháp Báo Thiên, Chuông Quy Điền, tượng phật Quỳnh Lâm và Vạc Phổ Minh.