Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Nguyễn Văn Thiệu”

{{xem thêm|Hiệp định Paris}}
[[Tập tin:President Nixon escorts Nguyen Van Thieu, President of the Republic of Vietnam, to his car outside the Administrative... - NARA - 194498 (cropped).tif|trái|upright|nhỏ|Nguyễn Văn Thiệu và [[Richard Nixon]] tại [[San Clemente, California]] vào tháng 4 năm 1973]]
Ngày 12 tháng 11 năm 1968, [[Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ]] [[Clark Clifford]] công khai cảnh cáo Nguyễn Văn Thiệu rằng nếu ông không tham dự Hòa đàm Paris, Hoa Kỳ sẽ hành động một mình và "không cần đến ông", ẩn ý rằng [[Hoa Kỳ]] có thể gây đảo chính lật đổ Nguyễn Văn Thiệu. Tác giả Seymour Hersh cho hay rằng sau cuộc bầu cử 1968, chính [[Henry Kissinger|Kissinger]] đã báo động cho phía [[Nixon]] về mưu đồ của Clark Clifford và cảnh báo: ''"Nếu ông Thiệu chịu chung một số phận với ông [[Ngô Đình Diệm|Diệm]] thì tất cả các dân tộc trên [[thế giới]] sẽ nghĩ rằng làm kẻ thù của [[Hoa Kỳ|Mỹ]] có thể là nguy hiểm, chứ làm bạn với [[Mỹ]] chắc chắn là [[chết]]"''<ref>{{Chú thích web | url = http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=147241&z=380 | tiêu đề = Khi Ðồng Minh Tháo Chạy | tác giả = | ngày = | ngày truy cập = 2 tháng 10 năm 2015 | nơi xuất bản = Người Việt | ngôn ngữ = }}</ref>.
Ngày 27 tháng 1 năm 1973, [[Hiệp định Paris]] được ký kết, chấm dứt mọi hoạt động quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam. Nguyễn Văn Thiệu không ủng hộ cuộc đàm phán hòa bình này và chỉ chấp nhận ký kết hiệp định một cách miễn cưỡng dưới sức ép từ phía Washington.{{sfnp|Lovell|2013|p=278}} Ông chỉ trích [[Ngoại trưởng Hoa Kỳ]] [[Henry Kissinger]] "ham [[Giải Nobel Hòa bình|Giải Nobel]]" và để cho Hà Nội "chơi xỏ".{{sfnp|Lovell|2013|p=265–266}} Những đơn vị [[Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam]] được phép ở lại trong lãnh thổ Việt Nam Cộng hòa, nhanh chóng chứng minh là một mối đe dọa lớn về mặt an ninh đối với Việt Nam Cộng hòa.{{sfnp|Lovell|2013|p=279}}
 
Nguyễn Văn Thiệu phản đối quyết liệt việc [[Mỹ]] ký kết [[Hiệp định Paris 1973|Hiệp định Paris]] vào lúc đó, vì theo ông các điều khoản trong Hiệp định sẽ làm cho quân Giải phóng có được lợi thế đáng kể. Theo quyển ''Võ Nguyên Giáp - Tổng tập hồi ký'' của đối phương thì hãng [[AP]] dẫn lời của Nguyễn Văn Thiệu vào tháng 8 năm 1972 kêu gọi [[Mỹ]] ''"hãy ném bom tan nát [[Miền Bắc (Việt Nam)|miền Bắc Việt Nam]]"''. Cuối cùng, Mỹ đã thực hiện mong muốn đó của ông bằng [[chiến dịch Linebacker II]], huy động 200 chiếc [[B 52|B-52]] ném bom trải thảm [[Miền Bắc (Việt Nam)|miền Bắc Việt Nam]] suốt 12 ngày đêm. Cuốn hồi ký của [[Võ Nguyên Giáp]] cũng dẫn bài trên báo Nhân đạo ([[L'humanité]]) của [[Pháp]] bình luận rằng: ''"Ngay cả trong [[Chiến tranh thế giới thứ hai]], những viên tướng Pháp phản bội cũng không dám đề nghị đồng minh của chúng ([[Đức Quốc xã]]) tàn phá [[Paris]] (để ngăn quân Anh-Mỹ). Thế mà nay Thiệu lại muốn Mỹ ném bom tàn phá đất nước mình. Thiệu thật đáng xấu hổ hơn cả sự xấu hổ"''<ref>Võ Nguyên Giáp - Tổng tập hồi ký. Nhà xuất bản Quân đội nhân dân 2011. Trang 1148</ref> Cuối cùng, [[chiến dịch Linebacker II]] đã thất bại và [[Hoa Kỳ|Mỹ]] đã chấp nhận ký [[Hiệp định Paris 1973|Hiệp định Paris]] với những điều khoản có lợi cho quân Giải phóng.
 
Trong bản ghi âm được giải mật sau này về cuộc trao đổi giữa Tổng thống Mỹ [[Richard Nixon]] và ngoại trưởng [[Henry Kissinger]], Nixon nói rõ việc ông quyết định sẽ bỏ mặc "đứa con" Việt Nam Cộng hòa để có thể thoát khỏi cuộc chiến ở Việt Nam<ref>Phim tài liệu "The Vietnam war". PBS, 2017. Tập 9</ref>
 
::''[[Henry Kissinger]]: Tôi nghĩ Thiệu nói đúng đấy. Hiệp định (Paris) đó sẽ đẩy [[Việt Nam Cộng hòa]] vào thế nguy hiểm''
::''[[Richard Nixon]]: Nó ([[Việt Nam Cộng hòa]]) phải tự chống đỡ thôi... Nếu nó chết thì cứ để cho nó chết. Nó lớn rồi, chúng ta không thể cứ cho nó bú mớm mãi được.''
 
Ngày 27 tháng 1 năm 1973, [[Hiệp định Paris]] được ký kết, chấm dứt mọi hoạt động quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam. Nguyễn Văn Thiệu không ủng hộ cuộc đàm phán hòa bình này và chỉ chấp nhận ký kết hiệp định một cách miễn cưỡng dưới sức ép từ phía Washington.{{sfnp|Lovell|2013|p=278}} Ông chỉ trích [[Ngoại trưởng Hoa Kỳ]] [[Henry Kissinger]] "ham [[Giải Nobel Hòa bình|Giải Nobel]]" và để cho Hà Nội "chơi xỏ" ông.{{sfnp|Lovell|2013|p=265–266}} Những đơn vị [[Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam]] được phép ở lại trong lãnh thổ Việt Nam Cộng hòa, nhanh chóng chứng minh là một mối đe dọa lớn về mặt an ninh đối với Việt Nam Cộng hòa.{{sfnp|Lovell|2013|p=279}}
 
Không lâu sau khi Hiệp định Paris được ký kết, lệnh ngừng bắn trở nên vô hiệu và hai bên cố gắng chiếm thêm lãnh thổ, dẫn đến những trận đánh lớn giữa quân đội hai bên. Cuối năm 1973, tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 21, [[Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam]] ban hành Nghị quyết 21, kêu gọi "đấu tranh quân sự" tại miền Nam Việt Nam để "giành dân, giành quyền làm chủ" và thăm dò phản ứng của Sài Gòn và Washington.{{sfnp|Willbanks|2004|p=210}} Năm 1974, Quân Giải phóng tiến hành các cuộc tấn công vào hai tỉnh [[Quảng Đức (tỉnh)|Quảng Đức]] và [[Biên Hoà (tỉnh)|Biên Hòa]], gây thiệt hại lớn cho Quân lực Việt Nam Cộng hòa.{{sfnp|Willbanks|2004|p=197}} Tuy nhiên, Hoa Kỳ đã không có động thái đáp trả nào trước những hành động vi phạm Hiệp định Paris của Quân Giải phóng.{{sfnp|Willbanks|2004|p=213}}