Khác biệt giữa các bản “Lê Dung”

Sau đó, năm [[1986]] Lê Dung theo học cao học [[thanh nhạc]] tại [[Nhạc viện Tchaikovsky]], [[Liên Xô]]. Đến năm 1990 bà về nước và trở thành nghệ sĩ [[solo]] của [[Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam]]. Bà cũng là giáo viên thỉnh giảng bậc cao học thanh nhạc của các trường [[Nhạc viện Hà Nội]], [[Nhạc viện Thành phố Hồ Chí Minh]] và [[trường Nghệ thuật Quân đội]]. Năm [[1991]], Lê Dung được phong tặng danh hiệu [[Nghệ sĩ nhân dân]] {{fact}}.
 
Năm [[1992]] Lê Dung cũng là ca sĩ Việt Nam đầu tiên tự tổ chức một đêm solo âm nhạc tại [[Nhà hát Lớn Hà Nội]] với hơn 20 bài hát thuộc các dòng nhạc bác học, từ những [[aria]] trong nhạc kịch nổi tiếng ''[[Cô Sao]]'' của [[Đỗ Nhuận]] tới ''[[Thiên Thai (bài hát)|Thiên Thai]]'' của [[Văn Cao]]. Lê Dung có vị trí đặc biệt quan trọng trong nền opera của Việt Nam {{fact}}, bà cũng là ca sĩ hàng đầu của dòng nhạc đỏ {{fact}} và nhạc tiền chiến. Một sốvài ca khúc nhạc trẻ mới của [[Phú Quang]], [[Dương Thụ]] cũng được Lê Dung trình diễn thành công. [[Phạm Duy]] lúc còn ở nước ngoài, khi được hỏi về các ca sĩ trong nước đã nhắc tới giọng ca Lê Dung {{fact}}. Và Lê Dung cũng từng ghi âm một số ca khúc của Phạm Duy và các nhạc sĩ ở hải ngoại khác từ khi chúng chưa được phép phổ biến chính thức ở Việt Nam.
 
Lê Dung mất ngày [[29 tháng 1]] năm [[2001]] tức mùng 5 [[Tết]] Tân Tỵ, do [[tai biến mạch máu não]]. <ref name="DBND">{{Chú thích báo
Người dùng vô danh