Khác biệt giữa các bản “Nhà Đường”

n
[[File:Dinastia tang, anfora con manici a forma di draghi, ceramica sancai, 700-750 ca.jpg|trái|upright=0.7|thumb|Bình đựng rượu làm bằng gốm tam thải, niên đại thế kỷ 8.]]
 
Thời cổ đại, người Trung Quốc xem [[ngũ cốc]], bao gồm ma ([[Chi Gai dầu|gai dầu]]), thử ([[kê]]), tắc ([[cao lương]]), mạch (gồm [[đại mạch]] và [[lúa mì]]), thục ([[đậu]]) là năm loại lương thực cơ bản nhất.{{sfn|SongTống Ứng Tinh|1966|pp=3–4}} Học giả Tống Ứng Tinh (1587–1666) thời Minh mạt Thanh sơ lưu ý rằng vào thời điểm [[Thần Nông]] dạy bách tính làm nông<!-- trong truyền thuyết -->, lúa gạo không được xem là một trong năm loại ngũ cốc. Lý do là vì các vùng đất có khí hậu ẩm ướt thích hợp để trồng lúa ở miền Nam Trung Quốc lúc bấy giờ chưa được người Hoa Hạ định cư hoặc canh tác hoàn toàn.{{sfn|SongTống Ứng Tinh|1966|pp=3–4}} Cũng theo Tống Ứng Tinh thì vào thời nhà Minh, bảy phần mười lương thực của dân thường là gạo. Trong khi đó thì vào thời nhà Đường, lúa gạo không chỉ là loại thực phẩm quan trọng nhất ở miền Nam Trung Quốc, mà cũng dần trở nên phổ biến ở miền Bắc.{{sfn|Vương Tái Thời|2003|p=18}}
 
Mặc dù lúa gạo dần trở nên phổ biến, song loại lương thực chính thời Đường vẫn là lúa mì (trước đó là kê). Vì vậy, các loại bánh làm từ mạch dần trở thành một trong những mặt hàng chủ lực thời kỳ này.{{sfn|Vương Tái Thời|2003|p=1}} Bốn loại bánh chính bao gồm bánh hấp, bánh luộc, bánh nướng và bánh Hồ. Bánh hấp thường được tiêu thụ bởi cả thường dân lẫn quý tộc. Tương tự loại bánh mì kẹp Tây An ngày nay, bánh hấp thời Đường thường được nhồi với thịt và rau. Các hàng quán thường bày bán món bánh hấp giá rẻ dọc trên đường phố Trường An.<ref name="Li 1999">{{Cite book|title=Taiping Guangji|last=Li|first=Fang|publisher=Harbin People Publisher|year=1999|isbn= |page= }}{{ISBN?}}{{page?|date=June 2021}}</ref> Bánh luộc là món ăn chính ở phương Bắc thời Nam–Bắc triều, song chúng vẫn tiếp tục được ưa chuộng thời nhà Đường. Bánh luộc bao gồm nhiều món ăn tương tự như [[hoành thánh]], mì và nhiều loại thực phẩm làm từ bột nhão khác. Trong khi giới quý tộc ưa chuộng hoành thánh thì thường dân lại thường ăn mì sợi vì chúng dễ chế biến hơn.{{sfn|Vương Tái Thời|2003|p=6}} Bánh nướng chỉ bắt đầu phổ biến tại Trung Quốc vào thời nhà Đường và chúng thường được bày bán bên cạnh bánh bao tại các quán ăn ở các thành phố lớn như Trường An.<ref name="Li 1999"/><ref>{{Cite journal|last=Jia|first=Junxia|date=2009|title=Analysis of cake food of Chang'an in Han and Tang Dynasty|journal=Tangdu Journal|volume=25}}</ref> Bánh Hồ là loại bánh cực kỳ phổ biến thời kỳ này,{{sfn|Vương Tái Thời|2003|p=4}} được cho là có xuất xứ từ Tây Vực và đã du nhập vào Trung Quốc dưới thời nhà Hán. Trong chữ Hán, "hồ" (胡) được dùng để chỉ những thứ đến từ đất [[người Hồ]] nói riêng hoặc từ bên ngoài Trung Quốc nói chung. Bánh Hồ được nướng trong lò, phủ vừng và được phục vụ tại các quán rượu, nhà trọ và các quầy hàng. Trong tác phẩm ''Nhập Đường cầu pháp tuần lễ hành kí'' của mình, cao tăng người Nhật [[Ennin]] (794–864) nhận xét rằng bánh Hồ là loại bánh được mọi tầng lớp nhân dân Trung Quốc ưa chuộng.<ref>{{Cite book|title=Ennin's Diary: The Record of a Pilgrimage to China in Search of the Law|last=Ennin|volume=3}}</ref>