Khác biệt giữa bản sửa đổi của “Hàng rào điện tử McNamara”

Nội dung được xóa Nội dung được thêm vào
Tái cấu trúc bài viết, đang kiểm tra lại nội dung không có nguồn kiểm chứng
Tái cấu trúc
Dòng 12:
'''Hàng rào điện tử McNamara''' (tiếng Anh: McNamara Line electronic barrier, gọi tắt là McNamara Line) là tên gọi cho hệ thống các phương tiện điện tử phát hiện thâm nhập được quân đội [[Hoa Kỳ|Mỹ]] sử dụng dọc theo khu phi quân sự ở [[Vĩ tuyến 17 Bắc|vĩ tuyến 17]] và [[đường Trường Sơn|đường mòn Hồ Chí Minh]] như một biện pháp trinh sát mặt đất tự động nhằm phát hiện các hoạt động vận chuyển của [[Quân đội Nhân dân Việt Nam]] lưu thông qua khu vực này trong thời kỳ [[chiến tranh Việt Nam]].
 
Hàng rào điện tử McNamara được quyết định xây dựng từ tháng 6 năm 1966 dưới sự chỉ đạo trực tiếp của bộ trưởng quốc phòng Mĩ [[Robert McNamara]], bao gồm hệ thống 17 căn cứ quân sự, kết hợp với hệ thống vật cản (hàng rào dây thép gai, bãi mìn,...), các thiết bị trinh sát điện tử mặt đất và trên không ([[ra đa|radar]], máy cảm ứng âm thanh, cảm ứng địa chấn...), được bố trí liên hoàn trong khu vực có [[chiều rộng]] 10–20 [[kilômét|km]], dài khoảng 100 [[kilômét|km]] từ [[cảng]] [[Cửa Việt]] lên [[quốc lộ 9A|đường 9]], tới biên giới Việt Nam – - [[Lào]], sang [[Mường Phìn]] (Lào). Công trình còn được đặt tên là ''the barrier system'' bởi chính bộ trưởng quốc phòng Mĩ [[Robert McNamara]] (giai đoạn từ 1961 to 1968), và được McNamara đánh giá là một chiến thuật chủ chốt, cùng với các chiến dịch không kích, trong chiến tranh Việt Nam.

Công trình tiêu tốn 2 tỉ [[Đô la Mỹ|Mỹ kim]] (tương đương khoảng {{formatnum:{{Inflation|US|2000000000|1966|r=0}}}} USD theo giá đồng USD năm {{CURRENTYEAR}})<ref name="BKQSVN">''Bách khoa quân sự Việt Nam'', 2005, 1.296 trang, [[Nhà xuất bản quân đội nhân dân]]</ref> dù trước khi khởi công, McNamara chỉ ước tính tốn kém khoảng 1 tỷ Mỹ kim<ref name="Lầu Năm Góc">{{Chú thích sách|author=Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ|authorlink=Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ|title=Tài liệu Lầu Năm Góc|url=http://www.mtholyoke.edu/acad/intrel/pentagon4/|edition=Phiên bản [[Mike Gravel|Gravel]]|year=1971|publisher=[[Beacon Press]]|location=[[Boston|Boston, Massachusetts]]|language=[[tiếng Anh]]|id=ISBN 0807005266|pages=277–604|chapter=U.S. Ground Strategy and Force Deployments, 1965–1968|chapter-url=http://www.mtholyoke.edu/acad/intrel/pentagon4/pent7.htm}}</ref>.
 
Các máy phát hiện thâm nhập thường theo nguyên lý phát hiện [[động đất|địa chấn]], vì vậy chúng có tên gọi kết thúc bằng 3 chữ SID (''Seismic Intrusion Detector''). Các máy này dùng để phát hiện thâm nhập bằng đường bộ. Loại máy được biết đến nhiều nhất, thường được gọi là "cây nhiệt đới" (''ADSID'' hay ''Air Delivered Seismic Intrusion Detector''), được thả từ trên [[máy bay]] để đầu nhọn có cảm biến địa chấn cắm vào trong đất. Phần thấy được còn lại trên mặt đất là [[ăng-ten]]. Có loại máy phát hiện địa chấn có kèm thêm bộ phận thu truyền âm thanh để trạm trinh sát kiểm tra đối tượng gây địa chấn là người hay xe vận tải (''ACOUSID'').