Khác biệt giữa các bản “Hoàng đế Đức”

n
không có tóm lược sửa đổi
n
== Khởi thủy ==
[[Image:Wernerprokla.jpg|thumb|left|Wilhelm I được suy tôn làm Hoàng đế Đức trong [[Phòng Gương (Cung điện Versailles)|Phòng Gương]] ở [[cung điện Versailles]], [[Pháp]] (họa phẩm của nhà [[hoạ sĩ]] [[Anton von Werner]]).]]
Tước hiệu "Hoàng đế Đức" đã được [[Thủ tướng]] [[Otto von Bismarck]] chắt lọc kỹ lưỡng sau những cuộc bàn cãi cho đến khi (và cả sau khi) vua nước Phổ là Wilhelm I đăng ngôi Hoàng đế (''Kaiser'' - xuất phát từ danh hiệu ''[[Caesar (danh hiệu)|Caesar]]'' của các [[Hoàng đế La Mã]] [[Đế quốc La Mã|cổ đại]]<ref>Anthony Grafton, Glenn W. Most, Salvatore Settis, ''The Classical Tradition'', trang 159</ref>). Wilhelm I - vị vua sáng lập ra Đế quốc Đức<ref>[[ Christopher Clark]], ''Kaiser Wilhelm II: A Life in Power'', trang 1</ref>- đã miễn cưỡng chấp thuận đế hiệu này do ông muốn gọi là "Hoàng đế của Đức" - một đế hiệu không được các vua chúa Liên bang Đức chấp nhận, và sẽ chứng tỏ yêu sách của Hoàng đế đối với các lãnh thổ bên ngoài [[đế quốc]] của ông ([[Đế quốc Áo|Áo]], [[Liên bang Thụy Sĩ]], [[Đại Công quốc Luxembourg|Luxembourg]], v.v...). Danh hiệu ''Hoàng đế của người Đức'', được đề xuất hồi năm [[1848]], cũng phải loại bỏ do vua Đức coi mình là được lựa chọn "[[Do Ân điển của Chúa]]", chứ không phải là do nhân dân như trong một nước [[Cộng hòa]] [[Dân chủ]].
 
Lễ thành lập Đế quốc Đức diễn ra ở [[cung điện Versailles]] ([[Pháp]]) vào năm [[1871]], và không phải là ngẫu nhiên mà Bismarck chọn nơi này. Như mọi học sinh Đức đều biết, một [[thế kỷ]] trước thời [[Napoléon Bonaparte]], vua Pháp [[Louis XIV của Pháp|Louis XIV]] - người đã xây nên cung điện Versailles - đã [[xâm lược]] nước Đức, lăng mạ các Vương hầu Đức. Qua đó, sự kiện này thể hiện sự "trả đũa" của người Đức đối với các cuộc xâm lăng của Louis XIV và Napoléon, cũng như là sự lăng nhục mà người Phổ giành cho Pháp - quốc gia lớn mạnh nhất châu Âu đã bị Phổ đánh bại trong cuộc [[Chiến tranh Pháp-Phổ]].<ref> Alan Davies, ''The Crucified Nation: A Motif in Modern Nationalism'', trang 56</ref><ref name="tongUe4">Neil Tonge, ''The Rise of the Nazis'', trang 4</ref> Với cuộc đăng quang này, vị Hoàng đế [[chiến thắng]] đã nhận được chiếc "[[Vương miện]] của [[Charlemagne]] và [[Friedrich I của Đế quốc La Mã Thần thánh|Barbarossa]]"<ref>''Eminent persons: biographies reprinted from the Times 1870-'', Tập 4, trang 54</ref> trong khi [[Liên bang Bắc Đức]] ('''''Norddeutscher Bund''''') được chuyển đổi thành [[Đế quốc Đức]] ('''''Deutsches Kaiserreich'''''). Đế quốc này là một [[Liên bang|quốc gia Liên bang]]; Hoàng đế là nguyên thủ quốc gia và cũng là vị [[Chủ tịch]] của các vua chúa Liên bang (các vị [[Vua|Quốc vương]] xứ [[Vương quốc Bayern|Bayern]], [[Vương quốc Württemberg|Württemberg]], [[Vương quốc Sachsen|Sachsen]], các [[Đại Công tước]] xứ [[Đại Công quốc Baden|Baden]], [[Mecklenburg]], [[Đại Công quốc Hesse|Hesse]], cũng như nhiều Công quốc do Vương công hoặc [[Công tước]] cai quản, các [[thành phố tự do]] [[Thành phố tự do Hamburg|Hamburg]], [[Thành phố tự do Lübeck|Lübeck]] và [[Bremen (bang)|Bremen]]). Trong Đế chế Đức, Hoàng đế nắm phần lớn quyền hành (chẳng hạn như quyền bổ nhiệm các quan đại thần và [[Thủ tướng]] [[Chính phủ]], quyền tuyên bố chiến tranh và thiết lập hòa bình, quyền điều hành đường lối đối ngoại,…), trong khi [[Quốc hội (Đế quốc Đức)|Quốc hội]] (''[[Reichstag]]'') đóng vai trò quan trọng về [[tài chính]] và thuế khóa. Qua đó, Bismarck được xem là đã thành công trong việc xây dựng Vương triều của một vị Hoàng đế chuyên quyền. <ref name="tongUe4"/><ref> Joseph A. Biesinger, ''Germany'', trang 277</ref>