Khác biệt giữa các bản “Tây Ngụy Văn Đế”

n
không có tóm lược sửa đổi
n (expand)
n
| nơi an táng = Vĩnh lăng (永陵)
}}
'''Tây Ngụy Văn Đế''' (西魏文帝) (507–551), tên húy là '''Nguyên Bảo Cự''' (元寶炬), là một hoàng đế của triều đại [[Tây Ngụy]] trong [[lịch sử Trung Quốc. Năm 534, Nguyên Bảo Cự, khi đó là Nam Dương vương, đã theo em họ [[Bắc Ngụy Hiếu Vũ Đế|Hiếu Vũ Đế]] chạy trốn từ kinh thành [[Lạc Dương]] đến [[Trường An]] sau khi Hiếu Vũ Đế bất hòa với tướng [[Cao Hoan]]. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa Hiếu Vũ Đế và tướng [[Vũ Văn Thái]] (là người ông ta đang phải dựa vào) cũng đã sớm trở nên xấu đi, và khoảng tết năm 535, Vũ Văn Thái đã hạ độc giết chết Hiếu Vũ Đế, đưa Nguyên Bảo Cự lên ngôi (tức Văn Đế). Đến năm 534, Cao Hoan lập [[Đông Ngụy Hiếu Tĩnh Đế|Nguyên Thiện Kiến]] làm hoàng đế (tức Hiếu Tĩnh Đế), do đó lập ra triều [[Đông Ngụy]], Văn Đế vì thế được coi là hoàng đế đầu tiên của Tây Ngụy, [[Bắc Ngụy]] chính thức bị phân chia. Mối quan hệ giữa Văn Đế và Vũ Văn Thái có vẻ là thân mật, song Văn Đế không có nhiều quyền lực trên thực tế.