Khác biệt giữa các bản “Vụ đánh bom Rangoon”

 
==Cuộc điều tra==
Sau vụ đánh bom, các cơ quan an ninh nước sở tại và Hàn Quốc đã vào cuộc điều tra, và ho đã sát định ba điệp viên đến từ Bắc Triều Tiên đã thực hiện kế hoạch trên, ba kẻ này đã nhận thuộcthuốc nổ từ Đại sư quán Triều Tiên tại Myanmar. Nghi can [[Kang Min-chul]] và một kẻ khác trong nhóm đã cố gắn [[tự sát]] bằng một quả lựu đạn khi bị phát hiện, nhưng đã sống sót và bị bắt giữ, tuy Kang đã mất một cánh tay. Nghi can thứ ba tên là Zin Bo, được cho là một sĩ quan của quân đội [[CHDCND Triều]] Tiên]] đã cố gắn giết chết 3 viên chức an ninh của [[Myanmar]] hòng tầu thoát nhưng không thành và đã bị bắn chết. Kang Min-chul thú nhận sứ mệnh của mình và là một điệp viên của Bắc Triều Tiên, nhằm tránh khỏi bị kết án tử hình. Kẻ đồng phạm với hắn đã bị kết tội tử hình bằng cách treo cổ.<ref name="Yonhap"/> CHDCND Triều Tiên đã bát bỏ tất cả những cáo buộc có liên quan tới mình trong vụ đánh bom tại Rangoon.<ref name="Irrawaddy"/>
 
Với kết quả điều tra của vụ đánh bom, Myanmar đã cắt quan hệ ngoại giao với Bắc Triều Tiên. CHND Trung Hoa đã rất tức giận vì động thái trên của Bắc Triều Tiên, vì trước vụ đánh bom, [[Bắc Kinh]] đã đề nghị đàm phán ba bên giữa [[Hàn Quốc]], Bắc Triều Tiên và [[Hoa Kỳ]]. Các quan chức [[Trung Quốc]] từ chối gặp hoặc nói chuyện với các quan chức Bắc Triều Tiên vài tháng sau đó.<ref>{{citation|last=Oberdorfer|first=Don|title=The Two Koreas: A Contemporary History|edition=Revised and Updated|publisher=Basic Books|year=2002|pages=140–142|isbn=978-0-465-05162-5}}</ref>