Khác biệt giữa các bản “Yến Anh”

n
n (r2.7.1) (Bot: Thêm en:Yan Ying)
Cổ Giả Tử đứng ra nói: ''Ngày xưa chúa công qua sông Hoàng Hà bị con giải yêu quái làm nổi sóng, sắp đắm thuyền hại chúa công, tôi nhảy xuống nước giết giải''. Công ấy thế nào?. Tề Cảnh Công nói: Đó mới là cái công to lớn nhất đời. Đáng được uống rượu và ăn đào. Án Anh cho Cổ Giả Tử uống rượu và ăn đào.
 
Đào đã hết. Điền Khai Cương giờ bước ra nói: ''Tôi phụng mệnh chúa công đi đánh [[nước Từ]], bắt được tướng sĩ nước Từ. Các vua Từ, [[Đàm (nước)|Đàm]], [[Cử (nước)|Cử]] cả sợ mới tôn chúa công tôi làm minh chủ. Cái công ấy có xứng đáng để được ăn đào không''?
 
Án Anh nói: ''Công của tráng sĩ lớn gấp mười so với hai người trước, nhưng giờ đào đã hết, tạm uống chén rượu, chờ năm khác vậy''. Điền Khai Cương nói: Giết hổ, chém giải chỉ là cái công vặt, còn ta xông pha mũi tên hòn đạn, biết bao khó nhọc, thế mà không được ăn đào, chịu nhục trước mặt hai vua, để tiếng cười về sau, còn mặt mũi nào sống nữa. Nói rồi rút gươm tự vẫn.