Đa Minh Mạo tên đầy đủ là Nguyễn Đức Mạo là một hương quản hay phó lý tử vì đạo dưới triều vua Tự Đức, được Giáo hội Công giáo Rôma phong Hiển Thánh vào năm 1988.

Đa Minh Mạo
Sinh1818
Nam Định, Việt Nam
Mất6 tháng 4 năm 1862(1862-04-06) (43–44 tuổi)
Tôn kínhGiáo hội Công giáo Rôma
Chân phước29 tháng 04 năm 1951 bởi Giáo hoàng Piô XII
Tuyên thánh19 tháng 6 năm 1988, Roma bởi Giáo hoàng Gioan Phaolô II
Lễ kính05 tháng 06
Bị bách hại bởi Tự Đức (Nhà Nguyễn)

Ông sinh năm 1818 tại thôn Phú Yên, làng Ngọc Cục, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định (nay thuộc giáo xứ Ngọc Tiên, xã Xuân Ngọc, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, thuộc Giáo phận Bùi Chu). Ông giữ chức phó lý (hương quản), có trách nhiệm bảo vệ an ninh trật tự trong làng xã. Ngày 14 tháng 09 năm 1861, quan phủ Xuân Trường bắt phải bỏ đạo, đạp lên Thánh Giá nhưng ông từ chối nên theo lệnh phân sáp, ông bị khắc vào một bên má chữ "tả đạo", má bên kia là tên làng "Ngọc Cục" và đày sang làng Bạch Cốc (không đi đạo), huyện Vụ Bản, trong tỉnh Nam Định. Ngày 15 tháng 06 năm 1862, một lần nữa quan yêu cầu ông đạp lên Thánh Giá, ông vẫn từ chối mặc cho bị phơi nắng. Ngày hôm sau, ông bị xử trảm tại pháp trường Bạch Cốc (Bảy Mẫu, Nam Định[1]). Thi thể được an táng trong nhà thờ Phú Yên[2].

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ “Ngày 16/6 - Các Thánh: Đa Minh Nguyên - Đa Minh Nhi - Đa Minh Ng. Đức Mạo - Vincentê Tương - Anrê Tường”. Hội dòng nữ Đa Minh Rosa Lima Việt Nam.
  2. ^ Hội đồng Giám mục Việt Nam, Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm (2018). Hạnh các thánh tử đạo Việt Nam. Tôn giáo. tr. 160–161.

Tham khảoSửa đổi