Mở trình đơn chính

António de Oliveira Salazar GCTE GCSE GColIH GCIC (phát âm tiếng Bồ Đào Nha[ɐ̃ˈtɔniu dɨ oliˈvɐjɾɐ sɐlɐˈzaɾ]; (sinh ngày 28 tháng 4 năm 1889 - mất ngày 27 tháng 7 năm 1970) là một chính khách người Bồ Đào Nha, phục vụ dưới cương vị Thủ tướng Bồ Đào Nha từ năm 1932 đến năm 1968. Ông là người lãnh đạo chính thể Estado Novo (Nhà nước mới), một chính phủ toàn trị và theo chủ nghĩa nghiệp đoàn kiểm soát Bồ Đào Nha từ năm 1933 đến năm 1974.


António de Oliveira Salazar

Antonio Salazar-1.jpg
Ảnh chụp António de Oliveira Salazar vào năm 1940
Thủ tướng thứ 100 của Bồ Đào Nha
Nhiệm kỳ
5 tháng 7 năm 1932 – 25 tháng 9 năm 1968
&0000000000000036.00000036 năm, &0000000000000082.00000082 ngày
Tổng thốngÓscar Carmona
Francisco Craveiro Lopes
Américo Tomás
Tiền nhiệmDomingos Oliveira
Kế nhiệmMarcelo Caetano
Quyền Tổng thống Bồ Đào Nha
Nhiệm kỳ
18 tháng 4 năm 1951 – 9 tháng 8 năm 1951
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000113.000000113 ngày
Tiền nhiệmÓscar Carmona
Kế nhiệmFrancisco Craveiro Lopes
Bộ trưởng Quốc phòng
Nhiệm kỳ
13 tháng 4 năm 1961 – 4 tháng 12 năm 1962
&0000000000000001.0000001 năm, &0000000000000235.000000235 ngày
Tiền nhiệmJúlio Botelho Moniz
Kế nhiệmGomes de Araújo
Quyền Bộ trưởng Chiến tranh
Nhiệm kỳ
11 tháng 5 năm 1936 – 6 tháng 9 năm 1944
&0000000000000008.0000008 năm, &0000000000000118.000000118 ngày
Tiền nhiệmAbílio Passos e Sousa
Kế nhiệmFernando dos Santos Costa
Nhiệm kỳ
5 tháng 7 năm 1932 – 6 tháng 7 năm 1932
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000001.0000001 ngày
Tiền nhiệmAntónio Lopes Mateus
Kế nhiệmDaniel Rodrigues de Sousa
Quyền Bộ trưởng Ngoại giao
Nhiệm kỳ
6 tháng 11 năm 1936 – 4 tháng 2 năm 1944
&0000000000000007.0000007 năm, &0000000000000092.00000092 ngày
Tiền nhiệmArmindo Monteiro
Kế nhiệmJosé Caeiro da Mata
Bộ trưởng Tài chính
Nhiệm kỳ
28 tháng 4 năm 1928 – 28 tháng 8 năm 1940
&0000000000000012.00000012 năm, &0000000000000122.000000122 ngày
Thủ tướngJosé Vicente de Freitas
Artur Ivens Ferraz
Domingos Oliveira
Tiền nhiệmJosé Vicente de Freitas
Kế nhiệmJoão Lumbrales
Nhiệm kỳ
3 tháng 6 năm 1926 – 19 tháng 6 năm 1926
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000016.00000016 ngày
Thủ tướngJosé Mendes Cabeçadas
Tiền nhiệmJosé Mendes Cabeçadas
Kế nhiệmCâmara de Melo Cabral
Quyền Bộ trưởng Hải quân
Nhiệm kỳ
30 tháng 1 năm 1939 – 2 tháng 2 năm 1939
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000003.0000003 ngày
Tiền nhiệmManuel Ortins de Bettencourt
Kế nhiệmManuel Ortins de Bettencourt
Nhiệm kỳ
25 tháng 1 năm 1936 – 5 tháng 2 năm 1936
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000011.00000011 ngày
Tiền nhiệmManuel Ortins de Bettencourt
Kế nhiệmManuel Ortins de Bettencourt
Bộ trưởng Thuộc địa
Nhiệm kỳ
3 tháng 11 năm 1930 – 6 tháng 11 năm 1930
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000003.0000003 ngày
Thủ tướngDomingos Oliveira
Tiền nhiệmEduardo Marques
Kế nhiệmEduardo Marques
Nhiệm kỳ
21 tháng 1 năm 1930 – 20 tháng 7 năm 1930
&-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1-1.0000000 năm, &0000000000000180.000000180 ngày
Thủ tướngDomingos Oliveira
Tiền nhiệmEduardo Marques
Kế nhiệmEduardo Marques
Thông tin cá nhân
Sinh28 tháng 4 năm 1889
Vimieiro, Santa Comba Dão, Vương quốc Bồ Đào Nha
Mất27 tháng 7 năm 1970 (81 tuổi)
Lisbon, Bồ Đào Nha
Đảng chính trịGiáo phận Công giáo Roma Coimbra (Trước 1930)
Đảng Liên minh Dân tộc (1930–1970)
Alma materĐại học Coimbra
Nghiệp vụGiáo sư
Chữ ký

Là một nhà kinh tế xuất sắc, Salazar nhanh chóng gia nhập tầng lớp cai trị nhờ sự giúp đỡ của Tổng thống Óscar Carmona sau cuộc đảo chính ngày 28 tháng 5 năm 1926 ở Bồ Đào Nha, ban đầu, ông được bổ nhiểm ở vị trí Bộ trưởng Tài chính và rồi sau này trở thành Thủ tướng. Là một người bài dân chủ, chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa vô chính phủchủ nghĩa tự do, Bồ Đào Nha dưới thời ông mang nặng màu sắc của chủ nghĩa bảo thủchủ nghĩa dân tộc. Salazar nhận xét tư tưởng bản thân có sự khác biệt với chủ nghĩa phát xítchủ nghĩa quốc xã, những tư tưởng mà ông chỉ trích như là "một tà giáo của chủ nghĩa độc tài quân sự", trái với pháp luật và các đạo đức thông thường.[1] Ông là một người rất sùng đạo công giáo Roma, nhưng cũng chỉ rõ rằng vai trò của giáo hội là trong đời sống hàng ngày, chứ không nên can thiệp vào chính trị. Một trong những khẩu hiệu nổi tiếng nhất dưới thời Salazar là "Deus, Pátria e Família" (nghĩa là "Thiên chúa, Tổ quốc và Gia đình").[2]

Sự ra đời của Estado Novo đã mang lại cho Salazar nhiều quyền lực chính trị rộng lớn. Ông áp đặt những sự kiểm duyệt nghiêm ngặt và lực lượng cảnh sát ngầm để thủ tiêu những đối thủ chính trị, đặc biệt là những tổ chức cộng sản. Ông ủng hộ nhà độc tài Francisco Franco trong cuộc nội chiến Tây Ban Nha và đóng vai trò quan trọng giúp Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha có được vị thế trung lập trong Thế chiến thứ hai, trong khi vẫn viện trợ và giúp đỡ c lực lượng Đồng minh.[3][4][5] Mặc dù là một đất nước không có tự do dân chủ, Bồ Đào Nha dưới thời Salazar vẫn là một trong những thành viên sáng lập của những tổ chức quốc tế quan trọng. Bồ Đào Nha là một trong 12 nước thành viên sáng lập Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) năm 1949, tham gia Liên minh Tiền tệ Châu Âu (EPU) năm 1950 và là một trong những thành viên sáng lập của Hiệp hội Mậu dịch tự do châu Âu (EFTA) ra đời năm 1960 và Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) ra đời năm 1961. Dưới thời kì ông lãnh đạo, Bồ Đào Nha cũng gia nhập Hiệp ước chung về thuế quan và mậu dịch (GATT) năm 1962 và tiến hành cuộc chiến tranh thuộc địa Bồ Đào Nha. Học thuyết chủ nghĩa toàn cầu Bồ Đào Nha là nên tảng cho những chính sách về thuộc địa, được ông định nghĩa như Đế quốc Bồ Đào Nha với sự thống nhất kéo dài xuyên châu lục của các nhà nước thuộc địa.

Chính thể Estado Novo sụp đổ qua cuộc cách mạng hoa cẩm chướng năm 1974, 4 năm sau khi ông mất. Có rất nhiều những đánh giá khác nhau về thời đại của Salazar, hầu hết họ đều tán dương nền thịnh vượng Bồ Đào Nha có được thông qua những chính sách ông nhưng cũng đồng thời chỉ trích cách mà ông đưa Bồ Đào Nha đến được sự thịnh vượng đó.Dù vậy ai cũng đồng ý rằng ông là một trong những nhân vật có sực ảnh hưởng nhất nền lịch sử của Bồ Đào Nha. Trong vài thập niên gần đây, "Nhờ vào các nguồn tài liệu và thông qua cách thức cai trị của Salazar, các nhà sử học Bồ Đào Nha đã dùng những thông tin này với mục đích so sánh trên nhiều phương diện để làm sao có thể hiểu rõ hơn về chế độ độc tài cai trị qua 48 năm này"[6] Bên cạnh đó cũng có nhiều người chỉ trích hệ tư tưởng cực hữu và phát xít của Đảng Liên minh Dân tộc, đảng phái do ông sáng lập. [7]

Tiểu sử và xuất thânSửa đổi

Gia đìnhSửa đổi

António de Oliveira Salazar sinh ngày 28 tháng 4 năm 1889 ở Vimieiro, gần Santa Comba Dão, Viseu trong một gia đình thuộc tầng lớp trung lưu.[8] Cha của ông, một chủ đất nhỏ, bắt đầu sự nghiệp của mình từ một nông dân rồi sau đó trở thành quản điền trang cho gia tộc Perestrelos, một dòng họ địa chủ giàu có nhất vùng Santa Comba Dão, sở hữu nhiều đất đai trải dài từ Viseu cho đến Coimbra.[9] Ông là người con trai duy nhất của cặp vợ chồng là anh em họ năm đời với nhau, cha ông là António de Oliveira (1839–1932), và mẹ ông là Maria do Resgate Salazar (1845–1926). [8] Ông có bốn người chị gái, Maria do Resgate Salazar de Oliveira - một giáo viên tiểu học, Elisa Salazar de Oliveira; Maria Leopoldina Salazar de Oliveira; và Laura Salazar de Oliveira - người sau này kết hôn với Abel Pais de Sousa vào năm 1887, em trai của Mário Pais de Sousa, người giữ chức Bộ trưởng Nội vụ dưới thời Salazar.

Giáo dụcSửa đổi

Ông theo học tiểu học ở một ngôi trường nhỏ trong làng rồi sau đó học cấp 2 ở Viseu. Ở tuổi 11, ông nhận được một khoảng học bổng tại một trường dòng ở Viseu, nơi ông theo học 8 năm, từ năm 1900 đến 1908. Salazar từng có ý định trở thành một linh mục, nhưng cũng như các học sinh trẻ tuổi khác theo học trường dòng từ khi rất sớm, ông quyết định không theo đuổi sự nghiệp làm một linh mục sau khi nhận Bí tích Truyền Chức Thánh.[10] Năm 1910, ông đến Coimbra để học luật ở Đại học Coimbra, trong những năm đầu độc lập của chính phủ Đệ Nhất Cộng hòa Bồ Đào Nha.[11] Trong những năm tháng theo học ở Coimbra, Salazar bắt đầu nghiên cứu sâu hơn về lĩnh vực tài chính và tốt nghiệp ngành luật rất xuất sắc, đặc biệt trong chuyên ngành chính sách tài chính và kinh tế. Ông tốt nghiệp năm 1914 với số diểm 19/20,[12] một thành tích đặc biệt xuất chúng, khiến danh tiếng của ông ở trường được nhiều người biết đến [13] và giúp ông có được vị trí trợ giảng ở khoa Luật. Năm 1917, ông dược đứng lớp ngành luật kinh tế và tài chính, được bổ nhiệm bởi giáo sư José Alberto dos Reis. Và trong năm tiếp theo, ông đạt được học vị tiến sĩ.[12]

Sự nghiệp chính trị và Estado NovoSửa đổi

Hoàn cảnhSửa đổi

Salazar mới 21 tuổi vào thời điểm cuộc cách mạng mùng 5 tháng 10 năm 1910, cuộc cách mạng đã lật đổ chế độ quân chủ Bồ Đào Nha và thành lập nền Đệ Nhất Cộng hòa Bồ Đào Nha. Chính thể này tồn tại tới năm 1926, sau đó bị lật đổ bởi chính phủ độc tài quân sự Ditadura Militar, tới năm 1928 đổi tên thành Ditadura Nacional (Chế độ Độc tài Bồ Đào Nha).

Thời kì Đệ Nhất Cộng hòa Bồ Đào Nha được xem là "tiếp diễn những cuộc hỗn loạn, tham nhũng đầy rẫy trong chính phủ, các cuộc bảo loạn và cướp bóc, ám sát và thanh trừng, bắt bớ tùy ý và các cuộc khủng bố tôn giáo"[14] Chính quyền này đã qua tám đời tổng thống, 44 lần tái tổ chức nội các và 21 cuộc cách mạng. [14][15] Chính phủ đầu tiên của nền cộng hòa này chỉ trụ được 10 tuần, và chính phủ lãnh đạo lâu nhất cũng chỉ chưa đến 1 năm. Cuộc cách mạng này ở Bồ Đào Nhà được xem là trò cười trên khắp lục địa già. Chí phí để người Bồ Đào Nha sinh sống đã tăng gấp 25 lần, trong khi giá trị đồng tiền rớt xuống còn 133 so với giá vàng. Nền kinh tế Bồ Đào Nha vốn đã bị tàn phá nghiêm trọng từ cuộc vỡ nợ ở thập niên 90 của thế kỉ 19, nay càng trầm trọng hơn. Khoảng cách giữa người giàu và nghèo càng tăng lên. Việc Bồ Đào Nha tham chiến ở Thế chiến thứ nhất vào năm 1916 khiến tình hình trong nước càng xấu thêm.[16][17] Đồng thời, việc các nhà thờ công giáo bị truy lùng bởi các thành viên chống lại giáo hội của Hội Tam Điểm bên trong chính phủ, những cuộc ám sát chính trị và khủng bố triền miên khiến người dân Bồ Đào Nha coi những việc này trở nên quá bình thường. Vào giai đoạn giữa năm 1920 và 1925, theo số liệu của cảnh sát, chỉ tính riêng Lisboa đã có 325 vụ đánh bom.[18] Nhà ngoại giao Anh Quốc, Sir George Rendel miêu tả Bồ Đào Nha giai đoạn này là "không còn gì để nói về tình hình chính trị ngoài sự tồi tệ đáng thương ... rất khác với một Bồ Đào Nha kỷ luật, thịnh vượng và được lãnh đạo tốt bởi chính phủ của Ngài Salazar".[5] Salazar đã lấy thời điểm hỗn loạn này như một bài học để ông có thể lãnh đạo đất nước tốt hơn về sau này.

Sự bất bình của nhân dân dẫn tới cuộc đảo chính ngày 26 tháng 5 năm 1926.[19] Tại thời điểm lúc bấy giờ, xu hướng chính trị ở Bồ Đào Nha là các đảng phái thường hoạt động chia rẽ, khiến thể chế đại nghị bị khủng hoảng nghiêm trọng, và kì lạ là xu hướng này lại rất được xem trọng. Những người Bồ Đào Nha sau khi đã trải qua những bất ổn chính trị từ trước đã khiến họ không còn tin tưởng vào thể chế đại nghị.[20] Họ cho rằng chủ nghĩa tự dothể chế đại nghị có thể hoạt động tốt ở Hoa Kỳ hay Anh, nhưng ở Bồ Đào Nha thì không phù hợp, cả về văn hóa lẫn về quốc gia. [21]

Sự nghiệp chính trị ban đầuSửa đổi

Là một thanh niên, Salazar bắt đầu tham gia chính trường với quan điểm tôn giáo của mình, điều vốn đã bị đàn áp bởi những kẻ bài giáo hội trong chính phủ Đệ nhất Cộng hòa. Ông là thành viên của một phong trào công giáo Centro Académico de Democracia Cristã ( Viện Dân chủ Công giáo)[21] Ông không ủng hộ chế độ quân chủ vì cho rằng nó sẽ mâu thuẫn với giáo lý được đề ra bởi Đức Giáo hoàng Lêô XIII, người mà ông rất ngưỡng mộ. Ông thường xuyên viết bài cho các tờ báo xã hội, đặc biệt là tuần báo O Imparcial - tờ báo được chủ biên bởi người bạn thân Manuel Gonçalves Cerejeira (sau này là Hồng y Giáo trưởng của Lisbon)[22]. Tờ báo địa phương lúc bấy giờ miêu tả ông là "một trong những bộ óc xuất chungnnhhaattss của thế hệ trẻ". [11]

Năm 1921, Salazar được tiến cử làm ứng cử viên chạy đua vào một ghế trong nghị viện, dù vậy ông không thích điều này nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo. Ông chỉ xuất hiện trong nghị viện một lần duy nhất và không bao giờ quay lại, nơi ông cho rằng là cực kỳ hỗn loạn và bắt ông phải chứng kiến sự vô dụng của các nghị sĩ. Ông cho rằng sự tự do và chủ nghĩa cá nhân đã đưa xã hội Bồ Đào Nha chia rẽ và làm quá trình dân chủ ở đây đi sai hướng. [23]

 
Cuộc diễu binh của tướng Gomes da Costa và lính của ông sau cuộc đảo chính ngày 26 tháng 8 năm 1926

Sau cuộc cách mạng ngày 26/8/1926, Salazar nhanh chóng gia nhập chính phủ của José Mendes Cabeçadas với vị trị Bộ trưởng Tài chính. Vào ngày 11 tháng 6, một nhóm công chức vài người đã từ Lisbon đến Santa Comba Dão để thuyết phục ông giữ chức Bộ trưởng Tài Chính. Salazar đã dành ra năm ngày ở Lisbon. Dù vậy những ý tưởng ông đề xuất để ổn định lại nền kinh tế đều bị từ chối, khiến ông cực kỳ tức giận và ngay lập tức quyết định từ chức, đi tàu hỏa quay về Trường Đại học Coimbra, ông cho rằng chính phủ mới thật hỗn loạn và liên tục bỏ ngơ những ý kiến của ông, làm ông không thể làm việc hiệu quả.[24]

Vấn đề quan trọng nhất của Bồ Đào Nha lúc bấy giờ là khoảng nợ công khổng lồ. Liên tục từ năm 1926 đến 1928, Salazar từ chối vị trí Bộ trưởng Tài chính, ông lấy lí do là sức khỏe yếu, cha mẹ ông đã có tuổi và việc ông đã quen dạy học hơn là làm việc trong chính phủ. Năm 1927, dưới thời của chính phủ Sinel de Cordes, nợ công của Bồ Đào Nha tiếp tục tăng. Chính phủ cố gắng để vay một khoản tiền từ ngân hàng Barings ở Anh dưới danh nghĩa Hội Quốc Liên, nhưng những điều khoản mà phía Anh đưa ra được cho là quá sức với Bồ Đào Nha. Với việc nền tài chính của đất nước mình chuẩn bị đến bờ vực phá sản, Salazar cuối cùng cũng chấp nhận vị trí Bộ trưởng Bộ Tài chính thứ 81 của Bồ Đào Nha, ngay sau khi Óscar Carmona được bầu làm tổng thống. Tuy nhiên, trước khi đồng ý nhậm chức, ông đã gặp Carmona dưới danh nghĩa cá nhân và yêu cầu mình phải có toàn quyền kiểm soát các khoản chi tiêu của chính phủ, chứ không chỉ riêng Bộ Tài chính. Điều đó khiến ông gần như kiểm soát toàn bộ nền kinh tế của Bồ Đào Nha ngay sau khi lên nắm quyền.

Chỉ trong vòng một năm, Salazar đã cân bằng lại ngân sách của Bồ Đào Nha và ổn định lại giá trị đồng tiền. Ông khôi phục lại vị thế của ngân hàng quốc gia, thúc đẩy lệnh trừng phạt nghiêm khắc đối với những quan chức tham ô và lãng phí. Cuối cùng các chính sách đúng đắn của Salazar đã tạo nên thặng dư kinh tế, một kỳ tích chưa từng có đối với Bồ Đào Nha lúc bấy giờ. [25]

Tháng Bảy năm 1929, Salazar lại trình lên quyết định từ chức vì lí do công giáo ở Bồ Đào Nha vẫn tiếp tục bị đàn áp. Bạn ông trong chính phủ, ngài Mário de Figueiredo, Bộ trưởng Tư pháp cuối cùng phải nhượng bộ, ban hành các điều luật nới lỏng các chính sách về tôn giáo. Chính sách mới đã làm những kẻ cộng hòa trong chính phủ nổi giận và gây nên một cuộc khủng hoảng trong nội các, yêu cầu Figueiredo kí đơn từ chức. Salazar khuyên bạn mình nên phản đối yêu sách từ chức, nhưng đồng thời cũng nói rằng nêu Figueiredo từ chức thì ông cũng từ chức theo. Cuối cùng Figueiredo cũng kí đơn từ chức, và Salazar - lúc đấy đang điều trị trong bệnh viện vì ông bị gãy chân, từ chức theo vào ngày mùng 3 tháng 7. Ngay hôm sau, Carmona đã đến bệnh viện gặp riêng Salazar và khuyên ông nên thay đổi suy nghĩ, cùng lúc đó, ngài thủ tướng José Vicente de Freitas - người phản đối các chính sách của Carmona đã rời khỏi nội các. Salazar đồng ý trở lại vị trí cũ nhưng với quyền lực lớn hơn rất nhiều.[26]

Salazar vẫn tiếp tục công việc trong khi rất nhiều tướng lĩnh đảm nhân vị trí thủ tướng. Vì những thành công ông đạt được trong năm đầu nhiệm kỳ, Salazar được coi là biểu tượng của nền kinh tế và là một giải pháp chính trị cho sự hỗn loạn của chế độ độc tài quân sự, khi mà không một thủ tướng nào có thể đảm nhiệm được nội các. Cuối cùng, ngày mùng 5/7/1932, tổng thống Carmona bổ nhiệm ông làm Thủ tướng thứ 100 của Bồ Đào Nha, ngay sau khi Salazar bắt đầu can thiệp vào những quyết định chính trị của Bồ Đào Nha [27]. Với một chính phủ đầy rẫy nhưng liên minh cánh hữu, ông bắt đầu thực thi những sự kiểm duyệt và đàn áp để ổn định lại chính phủ. Những kẻ được xem là mang tư tưởng phát xít đều bị bỏ tù hoặc bị bắt sống lưu vong [28]. Nhóm Bảo thủ Công giáo là những người ủng hộ nhiệt thành nhất đối với Salazar, trong khi những người Bảo thủ Cộng hòa được xem là đối thủ đáng gờm nhất của ông giai đoạn đầu. Họ đã cố gắng đảo chính nhiều lần, nhưng hầu hết đều thất bại vì đều hoạt động riêng lẻ và thiếu đoàn kết. Cho dù ông chưa bao giờ là một người bảo hoàng, Salazar lại nhận được sự ủng hộ của những người bảo hoàng Bồ Đào Nha và cựu vương Manuel II, vị vua cuối cùng của Bồ Đào Nha đang sống lưu vong sau khi bị những người cộng hòa phế truất. Để đáp lại, sau khi cựu vương băng hà vào ngày 2/7/1932, Salazar đã cho tổ chức quốc tang. Những người theo phong trào Movimento Nacional-Sindicalista - phong trào của những người cánh hữu, theo phong trào phát xít đã rất tức giận trước sự ủng hộ rộng rãi của Salazar, họ cho rằng họ đã nhượng bộ ông rất nhiều nhưng vân bị cảnh sát bắt. Phong trào dần tan rã vào cuối năm 1933 sau khi Salazar thành công trong việc ngăn chặn chủ nghĩa phát xít và quốc xã lan rộng.

Salazar nhanh chóng đạt được quyền lực dễ dàng nhờ vào hình ảnh của một nhà lãnh đạo có học thức và những thành công lớn khi ông còn là bồ trưởng tài chính, cùng với sự ủng hộ của tổng thống Carmona. Tháng Bảy năm 1940, tạp chí Life của Mĩ đã phát hành một ấn phẩm đặc biệt về Bồ Đào Nha, trong đó có cả phần nói về những sự hỗn loạn trước kia "bất kì ai thấy hình ảnh nước Bồ Đào Nha 15 năm trước đều sẵn sàng nói đất nước ấy xứng đáng được biến mất mãi mãi, một đất nước với một chính phủ tàn bạo và yếu kém, nợ nần chồng chất, xã hội thì bẩn thỉu, bị bệnh tật và sự nghèo khổ dẫm đạp lên". Bài báo cũng đề cao Salazar, cho thấy ông khó khăn như thế nào khi "tiếp quản một mỡ hốn loạn rồi phục hưng lại nó". Lỗi chú thích: Thẻ mở <ref> bị hỏng hoặc có tên sai

Sự hình thành của Estado NovoSửa đổi

Salazar định hình tư tưởng chính trị và quan điểm triết học của mình theo giáo lý công giáo, tương đối giống với thể chế của người Áo lúc bấy giờ được lãnh đạo bởi Engelbert Dollfuss. Hệ thống kinh tế, được biết đền với tên gọi chủ nghĩa nghiệp đoàn, được dựa theo thông tri Rerum novarum (1891) của giáo hoàng Leo XIIIQuandeagesimo anno (1931) của giáo hoàng Pius XI [29], ý nghĩa chủ yếu của các thông tri này là ngăn chặn sự xung đột của các tầng lớp xã hội và chuyển đổi cơ cấu ngành kinh tế sản xuất để phục vụ lợi ích chung. [30]




Chú thích, tham khảo và nguồn tham khảoSửa đổi

Chú thíchSửa đổi

Tham khảoSửa đổi

  1. ^ Kay 1970, p. 68.
  2. ^ Gallagher 1983, p. 60.
  3. ^ Winston Churchill, 12 October 1943 Statement in the House of Commons
  4. ^ Kay 1970, p. 123.
  5. ^ a ă Rendel 1957, p. 37.
  6. ^ “Filipe Ribeiro De Meneses, "Review: The Origins and Nature of Authoritarian Rule in Portugal, 1919–1945," Contemporary European History (2002) 11#1 pp. 153–163.”. 
  7. ^ https://www.jstor.org/stable/30095666.  |tựa đề= trống hay bị thiếu (trợ giúp)
  8. ^ a ă “Kay 1970, pp. 10–11.”. 
  9. ^ “Meneses 2009 p 12”. 
  10. ^ “Kay 1970, p. 11.”. 
  11. ^ a ă Kay 1970, p. 12.
  12. ^ a ă Kay 1970, p. 24.
  13. ^ Menezes 2011, p. 19.
  14. ^ a ă Kay 1970, p. 26.
  15. ^ Wiarda 1977, p. 46.
  16. ^ "Portugal: The War Has Made It Europe's Front Door". Life. 29 July 1940. Retrieved 30 April 2015.
  17. ^ Derrick 1938, p. 39.
  18. ^ Derrick 1938, pp. 38–44.
  19. ^ Wiarda 1977, p. 82.
  20. ^ Wiarda 1977, p. 81.
  21. ^ a ă Wiarda 1977, p. 82.
  22. ^ Kay 1970, p. 23.
  23. ^ Kay 1970, p. 32.
  24. ^ Kay 1970, p. 38.
  25. ^ Wiarda 1977, p. 94.
  26. ^ Menezes 2009, p. 64.
  27. ^ Menezes 2009, p. 64.
  28. ^ Wiarda 1977, p. 79.
  29. ^ Kay 1970 p 63
  30. ^ Wiadra 1977 p 97

Nguồn tham khảoSửa đổi

A mocidade e os princípios, 1889–1928 (3. ed. com estudo prévio pelo Joaquim Veríssimo Serrão) 1 . Porto [Portugal]: Civilização Editora. 2000 [1977]. ISBN 972-26-1839-3. 
Os tempos áureos, 1928–1936 (2. ed.) 2. Porto: Livraria Civilização. 1977. ISBN 972-26-1840-7. 
As grandes crises, 1936–1945 3 . Porto: Livraria Civilização. 1978. ISBN 972-26-1843-1. 
O ataque, 1945–1958 4 . Porto: Livraria Civilização. 1980. ISBN 972-26-1844-X. 
A resistência, 1958–1964 5 (ấn bản 4.). Porto: Livraria Civilização. 1984. ISBN 972-26-1841-5. 
O último combate (1964–1970) 6. Porto [Portugal]: Civilização Editora. 1985. 

Đọc thêmSửa đổi

  • Baklanoff, Eric N. "The Political Economy of Portugal's Later 'Estado Novo': A Critique of the Stagnation Thesis." Luso-Brazilian Review (1992): 1-17. in JSTOR
  • Graham, Lawrence S., and Harry M. Makler. Contemporary Portugal: the revolution and its antecedents (U of Texas Press, 1979)
  • Hamann, Kerstin, and Paul Christopher Manuel. "Regime changes and civil society in twentieth-century Portugal." South European Society and Politics 4.1 (1999): 71-96.
  • Kay, Hugh. Salazar and modern Portugal (1970)
  • de Meneses, Filipe. Salazar: A Political Biography (2009)
  • Payne, Stanley G. A History of Spain and Portugal (2 vol 1973) full text online vol 2 after 1700; standard scholarly history; chapter 27 pp 663–83
  • Pimentel, Irene. "Women's Organizations and Imperial Ideology under the Estado Novo." Portuguese Studies (2002): 121-131. in JSTOR
  • Pitcher, M. Anne. Politics in the Portuguese Empire: the State, industry, and cotton, 1926-1974 (Oxford University Press, 1993)
  • Stoer, Stephen R., and Roger Dale. "Education, state, and society in Portugal, 1926-1981." Comparative Education Review (1987): 400-418. in JSTOR
  • Weber, Ronald. The Lisbon Route: Entry and Escape in Nazi Europe (2011).
  • West, S. George. 'The Present Situation in Portugal', International Affairs (1938) 17#2 pp. 211–232 in JSTOR.
  • Wright, George (1997). The destruction of a nation: United States' policy towards Angola since 1945. London: Pluto Press. ISBN 0-7453-1029-X. 

Các nguồn tham khảo chínhSửa đổi

  • Salazar, António de Oliveira (1939). Doctrine and action: Internal and foreign policy of the new Portugal, 1928-1939. London: Faber and Faber. ASIN B00086D6V6. 
Tiếng Bồ Đào Nha
  • Coelho, Eduardo Coelho; António Macieira (1995). Salazar, o fim e a morte: história de uma mistificação; inclui os textos inéditos do Prof. Eduardo Coelho 'Salazar e o seu médico' e 'Salazar visto pelo seu médico' (ấn bản 1.). Lisboa: Publ. Dom Quixote. ISBN 972-20-1272-X. 
  • Coelho, Eduardo Coelho; António Macieira (1995). Salazar, o fim e a morte: história de uma mistificação; inclui os textos inéditos do Prof. Eduardo Coelho 'Salazar e o seu médico' e 'Salazar visto pelo seu médico' (ấn bản 1.). Lisboa: Publ. Dom Quixote. ISBN 972-20-1272-X.  - Salazar seen by "Micas", one of his two adopted children.