Mở trình đơn chính
Cain giết Abel. Tranh của Peter Paul Rubens.

Trong các tôn giáo AbrahamCain và Abel (phiên âm tiếng Việt: Ca-inA-ben, hay A-bên, trước đây cũng gọi là A-bê-lê từ tiếng Ý: Abele, tiếng Hebrew: הֶבֶל,קַיִן Qayin, Hevel) là hai người con trai đầu của Adam và Eva.[1][2] Họ làm lụng cung cấp thực phẩm cho gia đình: người anh Cain trồng trọt, còn người em Abel chăn súc vật. Khi hai người hiến tế lên Thiên Chúa, Ngài yêu thích lễ vật của Abel hơn. Sau đó, Cain đã giết hại Abel, gây nên cái chết đầu tiên của toàn nhân loại. Chúa đày ải Cain, nhưng sau đó đã giảm nhẹ hình phạt khi Cain kêu than rằng hình phạt của mình quá nặng. Cain là người đầu tiên được thai nghén sinh ra, còn Abel là người đầu tiên chết đi. Các nhà lý giải cho rằng động cơ của vụ giết hại là do lòng đố kỵ và ghen tức.[3]

Cốt truyện Sáng ThếSửa đổi

 
Cain dẫn Abel đến cái chết. Tranh của James Tissot.

Phiên bản trong Kinh thánh Hebrew:

1Adam thân mật với vợ mình Eva, rồi bà có thai và sinh ra Cain. Bà nói, "Ta đã có được một đứa con trai nhờ sự giúp đỡ của Chúa."

2Sau đó, bà hạ sinh thêm một đứa con trai nữa - Abel. Giờ đây, Abel trở thành một người chăn cừu, còn Cain thì canh tác đất đai. 3 Sau một thời gian, Cain dâng lên Chúa những vật phẩm mà mình thu hoạch được. 4Và Abel cũng dâng lên một vài lứa sinh đầu của đàn gia súc và mỡ của chúng. Thiên Chúa yêu thích tế phẩm của Abel, 5nhưng đối với Cain thì Ngài lại không. Cain tức giận và cảm thấy chán nản.

6Rồi Chúa mới hỏi Cain, "Tại sao ngươi tức giận? Và tại sao người lại chán nản? 7Nếu ngươi làm điều đúng, chẳng phải sẽ được chấp thuận? Nhưng nếu ngươi làm điều không đúng, tỗi lội sẽ rình rập trước cửa. Nó mong chờ ngươi, nhưng ngươi phải làm chủ nó."

8Cain nói với em trai Abel, "Chúng ta ra đồng thôi."

Và khi họ đang ở ngoài đồng, Cain đã tấn công và giết chết người em trai Abel của mình.

— Sáng Thế 4:1–8 (Holman Christian Standard Bible)

Kinh Cựu Ước - bản dịch tiếng Hy Lạp trước đó của Kinh Thánh Hebrew, đã dùng một câu thay thế cho câu thứ 7 như sau:

Nếu ngươi đúng đắn dâng tế lễ, nhưng không đúng đắn phân chia, chẳng phải ngươi đã phạm lỗi? Hãy bình tĩnh; với ngươi cậu ta sẽ quy phục, và ngươi sẽ chỉ dẫn cậu ấy.

Sau này trong chuyện, Chúa có hỏi Cain rằng, "Abel em ngươi đâu?" Cain trả lời, "Tôi không biết. Tôi là người trông nom em tôi sao?"

Rồi Ngài nói, "Ngươi đã làm gì? Tiếng máu của em ngươi khóc than với ta từ mặt đất. Giờ đây ngươi sẽ bị nguyền rủa từ mặt đất, nơi mà chúng mở miệng để hút lấy máu em ngươi từ tay ngươi. Khi ngươi canh tác trên mặt đất sẽ không còn thu được vụ mùa. Ngươi sẽ là kẻ lang thang và vô định trên mặt đất này." — Sáng Thế 4:10–12

Nguồn gốcSửa đổi

 
Nỗi đau đầu tiên (Adam và Eva thương tiếc cho cái chết của Abel). Tranh sơn dầu của William-Adolphe Bouguereau. (1888)

Cain và Abel là bản dịch tiếng Anh theo tên Do Thái là Qayin (קין) và Hevel (הבל). Trong văn bản gốc không có nguyên âm. Người ta cho rằng từ nguyên trong tên của hai người có thể là lối chơi chữ theo vai trò của họ trong Sách Sáng Thế. Abel được cho là bắt nguồn từ một từ được tái thiết lập có ý nghĩa là "người chăn bò", cùng với từ cùng gốc ibil trong tiếng Ả Rập đương thời, đặc biệt dùng để chỉ "lạc đà". Còn Cain là từ cùng gốc với từ qyn - tiếng miền Nam Ả Rập giữa Thiên niên kỷ 1 TCN, có nghĩa là "thợ rèn".[4] Theo giả thuyết này, cái tên sẽ diễn tả được vai trò của họ. Abel chăn nuôi gia súc, còn Cain thì làm nông, song song với tên Adam ("đàn ông", אדם) và Eva ("người trao cuộc sống", חוה/Chavah).

Bản sao lâu đời nhất được biết đến trong những câu chuyện Kinh Thánh là từ Các Cuộn Sách Biển Chết, vào những ngày của thế kỷ đầu trước Công Nguyên.[5][6] Cain và Abel cũng xuất hiện trong một số văn bản khác,[7] và câu chuyện là chủ đề của nhiều diễn giải khác nhau.[8] Abel - nạn nhân của vụ giết người đầu tiên, đôi khi được xem như là những người đầu tiên tử vì đạo;[9] trong khi Cain - tên sát nhân đầu tiên, đôi khi được coi là tổ tiên của cái ác.[10] Một số học giả cho rằng các đoạn Kinh Thánh có thể được dựa trên câu chuyện của nền văn minh cổ Sumer, câu chuyện đại diện cho những xung đột giữa dân du mục và nông dân định cư.[11] Các học giả đương thời thường xem những câu chuyện về Adam và Eva với Cain và Abel là về sự phát triển của nền văn minh trong thời đại nông nghiệp, không phải là sự khởi đầu của nhân loại, mà là khi con người lần đầu tiên học về nông nghiệp, thay thế cho việc săn bắn hái lượm.[15]

CainSửa đổi

Cain
 
Cain, tượng của Henri Vidal, Jardin des Tuileries, Paris
Nổi tiếng vìNgười đầu tiên được sinh ra. Sát nhân đầu tiên[3]
Vợ/chồngAwan, chị gái Cain[12]
Con cáiEnoch
Cha mẹAdam và Eva

Dựa theo Sách Sáng Thế, Cain (tiếng Do Thái: קַיִן, Qayin; tiếng Hy Lạp Koine: Κάιν, Ka-in; [13] phiên bản Ethiopia: Qayen; tiếng Ả Rập: قابيل, Qābīl) là người con cả của Eva. Hắn là tên sát nhân đầu tiên, và cũng là người đầu tiên bị nguyền rủa.

Theo Sáng Thế 4:1-16, Cain xảo trá giết chết em trai mình - Abel, rồi nói dối với Chúa dẫn đến việc bị nguyền rủa cho đến hết đời. Với lời nguyền đó, mặt đất bị nhuốm máu Abel, Cain không còn có thể trồng trọt được nữa. Chú giải theo cốt truyện Do Thái cho rằng Cain bị trừng phạt thành một "kẻ trốn chạy và lang thang". Chú giải theo cốt truyện Septuagint thì cho rằng chính do sự "rên rỉ và run rẩy của mặt đất" đã khiến Cain bị động kinh. Các bản dịch còn mở rộng lời nguyền của Cain đến tận đời con cháu của hắn, khi mà tất cả đều chết trong trận Đại hồng thủy như là một sự trừng phạt cho việc làm tuyệt chủng dòng dõi tiềm năng của Abel. Lời nguyền của Cain liên quan đến sự đánh dấu của Chúa, thường được gọi là Dấu ấn của Cain. Dấu ấn này được dùng làm lời hứa của Chúa với Cain rằng hắn sẽ được thần linh bảo vệ khỏi sự chết yểu, mục đích chính là để ngăn chặn bất cứ ai giết hắn. Người ta không biết dấu ấn đó là gì, chỉ giả định nó là một dấu ấn hữu hình.

Cain cũng được miêu tả như một người xây dựng thành phố, [14] và là tổ tiên của việc dựng trại chăn gia súc, chơi đàn lia và đàn ống, rèn đồng, rèn sắt.[15]

Trong Tân Ước, Cain được coi như một ví dụ về sự bất chính, được chép trong John 1. 3:12 và Jude 1:11. Bản dịch Targum (là bản Cựu Ước được dịch và thêm lời giải nghĩa), các nguồn tin từ thầy giảng (Rabbi), và những suy đoán sau này bổ sung thêm chi tiết về gia cảnh của các người con gái của Adam và Eva.[27] Sáng Thế 4 giới thiệu vợ của Cain chính là chị ruột của hắn (loạn luân là một khái niệm đã được chấp nhận trong ít nhất 1800 năm). Điều này có thể được thấy trong Jubilees 4 với lời kể rằng Cain định cư và kết hôn với chị gái - Awan, người sinh đứa con trai đầu lòng Enoch cho hắn, xấp xỉ 196 năm sau khi Adam được tạo ra. Cain sau đó đã lập nên thành phố đầu tiên, đặt tên theo con trai cả, xây dựng một ngôi nhà và sống ở đó cho đến khi nó sụp xuống giết chết hắn.[16]

Theo Do thái Giáo, PhiloPirke De-Rabbi Eliezer và bản dịch Targum Pseudo-Jonathan khẳng định rằng Adam không phải là cha của Cain. Đúng hơn, giả thuyết cho rằng Eva ngoại tình và bị quyến rũ bởi Sammael - con rắn[32] (nahash, tiếng Do Thái: נחש ) trong Vườn Địa Đàng,[17] hoặc bởi chính quỷ sứ.[27] Chú giải của Cơ đốc giáo về "quỷ sứ" trong John 1. 3:10-12 đã dẫn đến việc các nhà bình luận, chẳng hạn như Tertullian, cũng đồng ý rằng Cain chính là đứa con của quỷ[34] hoặc thiên thần sa ngã nào đó. Do vậy, theo như một số nhà diễn giải, Cain là nửa người nửa thiên sứ, một trong những Nephilim. Chú giải của Thuyết ngộ đạo trong cuốn Kinh Ngụy Tác Của John thì cho rằng Eva bị quyến rũ bởi Yaldaboth. Mặc dù vậy, trong cuốn Thần Của Các Archon, Eva bị cưỡng hiếp bởi hai Archon.[35]

Dựa theo cuốn Cuộc Đời Của Adam Và Eva, Cain đã đem về cho mẹ hắn một cây sậy (tiếng Do Thái: qaneh) nên vì thế mà hắn có cái tên Qayin (Cain). Biểu tượng của việc Cain đem về một cây sậy có thể là dấu hiệu nghề nghiệp của hắn như một người nông dân, cũng là chú giải về bản chất tiêu cực của hắn. Cain còn được miêu tả là "sáng ngời", phản chiếu hội ngộ đạo của Cain với mặt trời.[36]

Pseudo-Philo - bản dịch tiếng Do Thái của thế kỉ đầu Công Nguyên, thuật rằng Cain giết chết em trai vào năm 15 tuổi. Sau khi bỏ trốn đến Vùng Đất Lang Thang, Cain trở thành cha của bốn đứa con trai: Enoch, Olad, Lizpha và Fosal; và hai đứa con gái: Citha và Maac. Cain qua đời ở tuổi 730, để lại bầy hậu duệ hư hỏng truyền bá những điều xấu xa trên Trái Đất.[18] Theo Cuốn Sách Của Jubilees, Cain giết Abel bằng một hòn đá. Sau đó, Cain chết bởi cùng một công cụ mà hắn dùng với chính em trai của mình. Căn nhà mà Cain xây sụp xuống và hắn bị đá đè chết.[19] Một thiên luật đã được trích dẫn sau cái chết của Cain, nói rằng:

Với cái công cụ mà một người dùng để giết chết đồng loại của mình, anh ta sẽ chết bởi chính thứ đó; Với cái cách mà anh ta làm người kia bị thương, anh ta sẽ nhận lại y như vậy.[20]

Truyện cổ Talmudic có kể rằng, sau khi Cain giết chết em trai, Chúa đã khiến cho đầu của hắn mọc sừng (xem Dấu ấn của Cain). Sau đó, Cain bị giết bởi chính tay đứa cháu Lamech, người nhầm tưởng hắn là một con dã thú.[21]

AbelSửa đổi

Thánh Abel
 

Dựa theo cốt truyện trong Sách Sáng Thế, Abel (tiếng Do Thái: הֶבֶל , Hevel; tiếng Ả Rập: هابيل, Hābīl) là người con trai thứ hai của Eva. Tên của anh trong tiếng Do Thái bao gồm liên kết ba phụ âm giống nhau với ý nghĩa "hơi thở".[22] Julius Wellhausen và các học trò thì cho rằng cái tên không hề phụ thuộc vào rễ phụ âm.[23] Eberhard Schrader trước đó đã đưa ra chữ ablu ("con trai") - Akkadian (phương ngữ Assyria cũ), như là một từ có khả năng là từ nguyên.[24] Trong Kitô Giáo, so sánh đôi khi được thực hiện giữa cái chết của Abel và Chúa Giêsu, Abel do đó được xem là vị thánh tử đạo đầu tiên. Trong Matthew 23:35, Chúa Giêsu nói về Abel là một người "đứng đắn", và Thư gửi tín hữu Do Thái nói rằng "Máu nhỏ lác đác... [nói] mọi việc tốt hơn so với Abel".(Hebrews 12:24) Máu của Chúa Giêsu được hiểu là mang lòng thương xót; nhưng máu của Abel lại có ý nghĩa là sự trả thù (vì lời nguyền và dấu ấn).[25]

Abel được viện dẫn trong các kinh cầu nguyện cho những người hấp hối trong Giáo hội Công giáo La Mã, và sự hy sinh của anh được đề cập trong Luật Lệ Của Quần Chúng cùng với AbrahamMelchizedekNghi lễ Alexandria tổ chức tưởng niệm anh vào ngày 28 tháng 12.[26]

Theo bản dịch Coptic (ngôn ngữ phổ biến trong Giáo hội Ai Cập) của cuốn Sách Của Adam Và Eve (hồi 2: 1-15), và Hang Động Châu Báu Syria, cơ thể của Abel sau nhiều ngày để tang đã được đặt trong Hang động Châu báu, trước khi mà Adam và Eve, và con cháu nói lời cầu nguyện. Ngoài ra, dòng dõi Seth của Các thế hệ của Adam thề bằng máu của Abel rằng sẽ tách mình ra khỏi những kẻ bất chính.

Trong cuốn ngoại Kinh Thánh Sách Của Enoch (22:7), linh hồn của Abel được mô tả là đã được bổ nhiệm làm người đứng đầu giáo phái tử đạo, thiết tha trả thù và phá hủy dòng dõi của Cain. Quan điểm này sau đó được lặp lại trong Di Chúc Của Abraham (A: 13 / B: 11), nơi Abel được thăng cấp lên làm thẩm phán của những linh hồn. 

Gia phảSửa đổi

AdamEva
CainAbelSeth
EnochEnos
IradCainan
MehujaelMahalaleel
MethushaelJared
AdahLamechZillahEnoch
JabalJubalTubal-CainNaamahMethuselah
Lamech
Noah
ShemHamJapheth

Động cơSửa đổi

Sách Sáng Thế không nêu được lý do cụ thể về cái chết của Abel. Các nhà bình luận đương đại đưa ra giả định rằng động cơ chính là lòng đố kỵ và căm phẫn do Thiên Chúa từ chối tế phẩm của Cain, trong khi lại chấp nhận Abel.[3] Chú giải trong Kinh Thánh cổ đại, chẳng hạn như MidrashXung Đột Của Adam Và Eve Với Satan, có ý kiến cho rằng đằng sau vụ giết người là một điều gì đó hiểm độc hơn.[3] Họ bổ sung thêm rằng động cơ có thể liên quan đến nỗi khát khao có được người phụ nữ đẹp nhất. Theo truyền thống Midrashic, Cain và Abel mỗi người đều có cặp chị em sinh đôi để gả cho. Trong Midrash ghi rằng, Aclima - người vợ hứa hôn cho Abel, là xinh đẹp hơn cả. Biết trước Cain sẽ không đồng ý với sự sắp đặt này, Adam gợi ý việc cúng tế để được Chúa ban phước lành. Người nào được Thiên Chúa chúc phúc sẽ được cưới Aclima. Khi Đức Chúa Trời công khai bác bỏ tế phẩm của Cain, Cain giết chết em trai mình trong cơn thịnh nộ và ghen tức.[27] Các nhà phân tích đã miêu tả mối quan hệ của Cain với em gái mình là mối quan hệ loạn luân.[28]

Tuy nhiên, trong Thư Tín Đầu Của John lại nói như sau:

"Đừng giống như Cain, kẻ thuộc về cái ác và giết chết em trai mình. Tại sao hắn lại giết cậu ấy? Bởi vì những hành động của hắn là xấu xa và của em hắn là đúng đắn." — John 1. 3:12

Trong Kinh Qur'anSửa đổi

 
Mộ của Abel trong nhà thờ Hồi giáo Nabi Habeel.

Câu chuyện xuất hiện trong Kinh Qur'an, hồi Surah 5, câu 27-31:[29]

[Tiên tri], nói với họ sự thật về câu chuyện hai người con trai của Adam: mỗi người dâng một tế phẩm, và sẽ được chấp nhận bởi một người duy nhất. Người này nói, 'Tôi sẽ giết cậu,' nhưng người kia lại nói, 'Chúa chỉ chấp nhận tế phẩm của những ai quan tâm đến Ngài. Nếu anh ra tay giết em, em sẽ không làm ngược lại. Em sợ Chúa, Thánh Thần của mọi thế giới, và em muốn anh phải gánh chịu tội lỗi của em cũng như của anh và trở thành người của Lửa: món quà đúng với một kẻ làm việc ác.' Nhưng tâm trí thúc giục hắn phải giết đứa em trai kia: hắn giết cậu ta để rồi trở thành một trong những kẻ thua cuộc. Chúa sai một con quạ cào nát mặt đất và chỉ cho hắn cách chôn xác em trai mình, rồi hắn nói, 'Khốn khổ cho tôi! Tôi có thể không giống như con quạ này mà chôn xác em tôi?' Hắn cảm thấy hối hận.

— The QUR'AN (bản dịch tiếng Anh bởi M.A.S. Abdel Haleem)

Câu chuyện của Cain và Abel đã luôn được sử dụng như một thứ để ngăn cản việc giết người trong truyền thống của người Hồi giáo. Abdullah ibn Mas'ud cho biết Muhammad đã nói trong một truyện thánh rằng:

"Không có linh hồn oan trái nào bị giết ngoại trừ một vài gánh nặng rơi xuống vai người con trai của Adam, vì anh ta là người đầu tiên tạo nên thói giết người."[30]

Các học giả Hồi giáo bị chia rẽ về động cơ đằng sau vụ ám sát Abel của Cain, và lý do sâu xa tại sao hai anh em bị buộc phải dâng tế phẩm cho Đức Chúa. Một số học giả tin rằng động cơ của Cain đơn giản là ghen tuông và ham muốn. Cả hai Cain và Abel đều mong được lấy người con gái xinh đẹp của Adam - Aclima (Aqlimia' trong tiếng Ả Rập). Để đặt dấu chấm hết cho cuộc tranh chấp giữa hai người, Adam đề xuất rằng mỗi người sẽ dâng tế phẩm lên Chúa. Tế phẩm của người nào được Chúa chấp nhận sẽ được kết hôn với Aclima. Abel - một chàng chăn gia súc quảng đại, dâng lên Chúa những con cừu béo mộng. Còn Cain - một tên nông dân keo kiệt, chỉ dâng lên một bó cỏ và vài ba hạt giống vô giá trị với hắn. Thiên Chúa chấp nhận tế phẩm của Abel và từ chối Cain, một dấu hiệu cho thấy Abel đúng lý hơn Cain, và do đó xứng đáng có được Aclima. Kết quả là Abel được lấy Aclima. Mặt khác, Cain sẽ phải kết hôn với cô em gái kém xinh đẹp hơn. Bị mù quáng bởi sự giận dữ và ham muốn chiếm đoạt Aclima, Cain đã tìm cách trả thù Abel và bỏ trốn với Aclima.[31]

Theo một truyền thuyết khác, quỷ sứ xuất hiện trước mặt Cain và hướng dẫn hắn làm thế nào để trả thù Abel. "Đập vào đầu Abel bằng một hòn đá và giết chết cậu ta", quỷ sứ thì thầm với Cain. Sau vụ ám sát, quỷ sứ vội vã chạy tới bên Eva và la toáng lên: "Eva! Cain đã ám sát Abel!". Eva không biết giết người là như thế nào, hay cái chết cảm nhận ra sao. Bà bèn hỏi, trong hoang mang và hoảng sợ, "Khốn cho ngươi! Chết là gì?". "Cậu ấy [Abel] không ăn. Cậu ấy không uống. Cậu ấy không cử động. [Đó chính là cái chết]", quỷ sứ trả lời. Eva sốc khủng khiếp, nước mắt chực trào và bà bắt đầu gào khóc điên cuồng. Bà chạy đến bên Adam và cố gắng nói cho ông biết những gì đã xảy ra. Tuy vậy, bà không thể nói được vì bà không thể ngừng khóc. Kể từ đó, phụ nữ khóc lóc thảm thiết hễ có người thân qua đời.[32] Một truyền thuyết khác kể lại rằng trong khi Cain đang cãi nhau với Abel, quỷ sứ giết chết một con vật bằng một hòn đá trong tầm nhìn của Cain để chỉ hắn ta biết cách giết Abel.[33]

Sau khi chôn cất Abel và trốn khỏi gia đình, Cain kết hôn và có con. Con cháu của Cain trở nên trụy lạc và say mê với việc thờ thần lửa. Họ đã chết trong trận Đại Hồng thủy cùng với những tên bạo chúa và những kẻ theo chủ nghĩa hoài nghi.[34]

Mộ của AbelSửa đổi

 
Lăng Abel trong nhà thờ Hồi giáo Nabi Habeel.

Theo Hồi giáo tín ngưỡng Shi'a, Abel (tiếng Ả Rập: Habeel) được chôn cất tại nhà thờ Hồi giáo Nabi Habeel, nằm trên dãy núi phía tây của Damascus, gần thung lũng Zabadani, nhìn ra ngôi làng của sông Barada (Wadi Barada), tại Syria. Những người Hồi giáo là khách thường xuyên của nhà thờ Hồi giáo này. Nhà thờ Hồi giáo được xây dựng bởi Ottoman Wali Ahmad Pasha vào năm 1599.

Chân dung văn hóa và tài liệu tham khảoSửa đổi

  • 1955: Phía Đông Vườn Địa Đàng [35]
  • 1966: Kinh Thánh: Khởi Đầu...
  • 2009: Năm Nhất
  • 2011: Wayward Son, sáng tác bởi Tom Pollack, thừa nhận một câu chuyện tiểu thuyết lịch sử, nơi lời nguyền của Cain bao gồm sự bất tử để hắn có thể chuộc lỗi hàng ngàn năm sau đó.
  • 2015: He Never Died
  • Trong bài thơ cổ điển Beowulf, Grendel quái dị và mẹ của hắn được cho là hậu duệ của Cain.[36]
  • Lord Byron đã tái viết và kịch tính hóa câu chuyện trong vở kịch Cain, Cain được xem như biểu tượng của tính cách tàn bạo, khiêu khích bởi đạo đức giả và sự giả mộ đạo Abel.[36]
  • Trong Thần khúc của Dante (đầu thế kỷ 14), Cain được nhớ đến bởi các linh hồn ở luyện ngục trong Canto XIV (14)
  • Khái niệm "bộ râu màu Cain" (Cain trong truyền thuyết được coi là có mái tóc màu đỏ) được sử dụng trong vở Những Bà Vợ Vui Vẻ Của Windsor của Shakespeare (1602).[36]
  • Baudelaire bày tỏ sự đồng cảm với Cain trong bài thơ "Abel et Cain" trong bộ sưu tập Les Fleurs du mal (1857), trong đó ông mô tả Cain là đại diện cho tất cả những người bị áp bức trên thế giới. Dòng cuối cùng của bài thơ khuyên nhủ, "Race de CAIN, au ciel monte / Et sur la terre jette Dieu!" ("Dòng giống của Cain, bão tận trời / Rồi cuốn Thiên Chúa xuống Trái Đất!").[37]
  • Bài thơ của Victor Hugo "La conscience" (1853) thu thập trong bộ La Legende des siècles (1859, series 1) có Cain là nhân vật chính. Trong đó miêu tả kẻ giết người bỏ trốn cùng với con cái của mình khỏi Con Mắt của Chúa cho đến khi hắn phải giam mình trong một căn hầm mộ, nhưng ở dòng cuối cùng nổi tiếng ghi rằng, "Con Mắt nằm ở trong ngôi mộ và cố định trên người Cain."[38] 
  • Cuốn tiểu thuyết Demian (1919) của Hermann Hessethảo luận ngắn gọn về câu chuyện từ một quan điểm chính thống, nơi ông gọi nhóm ngộ đạo gọi là giáo phái Cainites.
  • Vở The Skin of Our Teeth (1942) của Thornton Wilder cho rằng tên thật của Henry Antrobus là Cain và hắn vô tình giết chết người em trai Abel bằng một hòn đá.
  • Cuốn tiểu thuyết Phía Đông Vườn Địa Đàng (1952) của John Steinbeck mô tả cuộc xung đột giữa hai anh em Cal và Aron dựa trên câu chuyện của Cain và Abel.
  • Cuốn tiểu thuyết cuối cùng Cain (2009) của José Saramago là câu chuyện kể về Cain là một kẻ lang thang.
  • Trong cuốn tiểu thuyết Hai Số Phận (1979) của Jeffrey Archer, tiêu đề và câu chuyện là vở kịch về hai anh em trong Kinh Thánh.
  • Trong cuốn tiểu thuyết bằng hình Người Cát của Neil Gaiman, Cain xuất hiện là một người anh trai bất cẩn và muốn giết em trai mình bất kể lúc nào thấy không vui và Abel xuất hiện như một người bị hoang tưởng và hoảng sợ mọi lúc.
  • Bản opera La mort d'Abel (1810) của Rodolphe Kreutzer.
  • Ca sĩ-nhạc sĩ Léo Ferré phổ bài thơ "Abel et Caïn" của Charles Baudelaire thành ca khúc trong album Léo Ferré chante Baudelaire (1967)
  • Ca khúc "Mississippi Half-Step Uptown Toodleloo" nằm trong album Wake of the Flood (1973) của nhóm Grateful Dead cho thấy rằng "Cain bắt Abel, lắc xúc xắc nặng nề"[39]
  • Bài hát "Máu Của Cain" (1995) của nhóm nhạc 4 Runner sử dụng Cain và Abel như một phép ẩn dụ cho cuộc đấu tranh giữa thiện và ác trong lời bài hát.[40]
  • Bài hát "Chương Bốn" trong album Waking The Fallen (2003) của nhóm Avenged Sevenfold.[41]
  • "Những đứa con gái của Cain", bản track đầu trong album Amen & Goodbye (2016) của nhóm Yeasayer dùng hình ảnh con cái của Cain cũng như Trận Đại Hồng thủy trong Sách Sáng Thế.[42]

Chú thíchSửa đổi

  1. ^ Graves, Robert; Patai, Raphael (2014). Hebrew Myths: The Book of Genesis.
  2. ^ Schwartz, Howard; Loebel-Fried, Caren; Ginsburg, Elliot K. (2004).
  3. ^ a ă â b Byron 2011, p. 11: Anglea Y. Kim, "Cain and Abel in the Light of Envy: A Study of the History of the Interpretation of Envy in Genesis 4:1-16," JSP (2001), p.65-84
  4. ^ Richard S. Hess, Studies in the Personal Names of Genesis 1–11, pp. 24–25.
  5. ^ (4QGenb = 4Q242) The Dead Sea Scrolls were inspected using infra-red photography and published by Jim R Davila as part of his doctoral dissertation in 1988.
  6. ^ PaeleoJudaica, Davila's blog post [search for 4QGenb].
  7. ^ Jubilees 4:31; Patriarchs, Benjamin 7; Enoch 22:7.
  8. ^ Irenaeus, Adversus Haereses 1:7:5 (c. 180) describes (unfavourably) a Gnostic interpretation.
  9. ^ Notably by Jesus of Nazareth as quoted by Matthew 23:35 (mid 1st century), "The blood of righteous Abel," in a reference to many martyrs.
  10. ^ Pirke De-Rabbi Eliezer 21 (c. 833) and others.
  11. ^ Transliteration of original language version: Dumuzid and Enkimdu at Electronic Text Corpus of Sumerian Literature (ETCSL) founded by Jeremy Allen Black from Oxford University.
  12. ^ Charlesworth, James H (2010), The Old Testament Pseudepigrapha 2, tr. 61 
  13. ^ Novum Testamentum Graece (NA27): Hebrews 11:4, 1John 3:12, Jude 1:11
  14. ^ Genesis 4:17
  15. ^ Genesis 4:19–22
  16. ^ "Cain".
  17. ^ Louis Ginzberg, The Legends of the Jews, Vol.1, Johns Hopkins University Press, 1998, ISBN 0-8018-5890-9, p.105–09
  18. ^ Pseudo-Philo (Biblical Antiquities of Philo), chapter 1
  19. ^ Jubilees 4:31
  20. ^ Jubilees 4:32
  21. ^ Legends of the Jews, Louis Ginzberg – Volume I
  22. ^ Strong's H1893 – with Brown-Driver-Briggs' Hebrew Definitions – Abel = "breath" – The same as H1892
  23. ^ Julius Wellhausen, Skizzen und Vorarbeiten, volume 3, (1887), p. 70.
  24. ^ Eberhard Schrader, Die Keilinschrift und das Alte Testament, 1872.
  25. ^ For copies of a spectrum of notable translations and commentaries see Hebrews 12:24 at the Online Parallel Bible.
  26. ^ Holweck, F. G., A Biographical Dictionary of the Saints.
  27. ^ Brewer, E. Cobham (1978).
  28. ^ Byron 2011.
  29. ^ Abel.
  30. ^ Sahih Bukhari and Sahih Muslim
  31. ^ Tafsir al-Qur'an al-adhim (Interpretation of the Holy Qur'an), Ibn Kathir – Surat Al-Ma'ida
  32. ^ Adapted from Ibn Abul-Hatim's narrative in Tafsir al-Qur'an al-adhim and Tafsir al-Tabari, Surat Al-Ma'ida'
  33. ^ Tafsir al-Qur'an al-adhim and Tafsir al-Tabari, Surat Al Ma'ida
  34. ^ The Beginning and the End, Ibn Kathir – Volume I
  35. ^ "Pop Culture 101: East of Eden".
  36. ^ a ă â de Vries, Ad (1976).
  37. ^ Baudelaire's poem in French with English translations underneath
  38. ^ "Cain" (tr.
  39. ^ "The Annotated "Mississippi Halfstep Uptown Toodleloo"".
  40. ^ Van Scott, Miriam (1999).
  41. ^ "Chapter Four by Avenged Sevenfold Songfacts".
  42. ^ http://www.transversomedia.com/articles/yeasayer-amen-goodbye-new-album-review

Tham khảoSửa đổi